NGỌN LỬA BIÊN CƯƠNG VÀ KÝ ỨC TIẾP NỐI CỦA THẾ HỆ TRẺ THƯỢNG NÔNG
Lớn lên trong thời bình, khi những cánh đồng thôn Đống Đa ngát hương lúa mới và mái trường xã Thượng Nông rộn rã tiếng cười, thế hệ trẻ chúng tôi luôn đau đớn và tự hào mỗi khi được lắng nghe những câu chuyện thời hoa lửa. Trong những buổi sinh hoạt truyền thống hay những chiều trà ấm bên hiên nhà sàn, qua lời kể trầm ấm của cựu chiến binh Trương Văn Xuân cùng các bác, các chú cựu chiến binh trong thôn, lịch sử không còn là những dòng chữ khô khô trên trang sách, mà là một bản hùng ca bằng máu, mồ hôi và nước mắt.
Lớn lên trong thời bình, khi những cánh đồng thôn Đống Đa ngát hương lúa mới và mái trường xã Thượng Nông rộn rã tiếng cười, thế hệ trẻ chúng tôi luôn đau đớn và tự hào mỗi khi được lắng nghe những câu chuyện thời hoa lửa. Trong những buổi sinh hoạt truyền thống hay những chiều trà ấm bên hiên nhà sàn, qua lời kể trầm ấm của cựu chiến binh Trương Văn Xuân cùng các bác, các chú cựu chiến binh trong thôn, lịch sử không còn là những dòng chữ khô khô trên trang sách, mà là một bản hùng ca bằng máu, mồ hôi và nước mắt.
Sinh ngày 10/10/1963, cựu chiến binh Trương Văn Xuân nhập ngũ vào tháng 2 năm 1984 – giai đoạn dải đất biên cương phía Bắc đang trải qua những ngày tháng vô cùng căng thẳng và ác liệt. Đến tháng 8 năm 1988, sau hơn bốn năm cống hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân nơi tuyến đầu, ông hoàn thành nghĩa vụ trở về quê nhà.
Nghe các bác kể lại, mới hiểu hết sự khốc liệt của những năm tháng ấy. Tuổi đôi mươi của thế hệ cha anh không tính bằng những ước mơ cá nhân, mà đo bằng những đợt hành quân dốc đá trơn trượt, những đêm trực chiến thiếu nước giữa cái rét cắt da cắt thịt của vùng núi cao. Nơi chiến trường, ranh giới giữa sống và chết mong manh như làn sương mờ trên đỉnh núi, nhưng chưa một ai sờn lòng.
Thế hệ trẻ chúng tôi rung động nhất khi nghe kể về tình đồng chí. Đó là nửa củ sắn lùi chia đôi trong hầm đá ngột ngạt, là cái siết tay đẫm mồ hôi trước giờ xuất kích, hay giọt nước mắt lặng lẽ rơi khi người đồng đội vừa mới trò chuyện lúc chiều nay đã vĩnh viễn nằm lại với đất mẹ. Sự hy sinh thầm lặng của cựu chiến binh Trương Văn Xuân cùng biết bao người con Thượng Nông đã trở thành tấm lá chắn thép giữ vững từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Chiến tranh đã lùi xa, những người lính năm xưa nay đã mái tóc điểm bạc, trở về với cuộc sống đời thường hiền lành bên mảnh nương, thửa rẫy thôn Đống Đa. Là thế hệ đi sau được hưởng trọn vẹn thành quả của tự do và hòa bình, chúng tôi luôn ghi nhớ sâu sắc công ơn trời biển ấy. Ký ức thời hoa lửa của cựu chiến binh Trương Văn Xuân và các thế hệ cha anh mãi là ngọn lửa soi đường, nhắc nhở tuổi trẻ Thượng Nông sống trách nhiệm, cống hiến và tiếp bước dựng xây quê hương ngày càng giàu đẹp.



