NGỌN LỬA CÁCH MẠNG DƯỚI CHÂN NÚI TAM ĐẢO
Ký ức về những ngày "nếm mật nằm gai", đồng bào dân tộc Sán Dìu cùng bộ đội bám trụ tại hang Đèn Cạn, thung lũng Đồng Thông để giữ vững cửa ngõ chiến lược phía Bắc tỉnh Vĩnh Phúc trong kháng chiến chống Pháp.
Khi nhắc về những "địa chỉ đỏ" trên mảnh đất Vĩnh Phúc anh hùng, lòng người lại bồi hồi hướng về Ngọc Thanh (Phúc Yên) – nơi từng là "Thủ đô kháng chiến" của tỉnh nhà. Trong tâm trí của những người như cụ Sửu, ký ức về thời kỳ 1945 - 1954 không chỉ là những trận đánh ác liệt mà còn là biểu tượng của tình quân dân thắm thiết.
Bà con dân tộc Sán Dìu khi ấy dù đời sống còn nhiều gian khó, nhưng với tinh thần "tất cả cho tiền tuyến", họ đã biến những ngôi nhà, những vách hang thành doanh trại che chở cho cán bộ, chiến sĩ. Cụ Sửu kể lại với ánh mắt tự hào:
"Ngày đó, rừng Ngọc Thanh là lá chắn thép. Thanh niên trong làng như tôi ban ngày thì làm rẫy, đêm xuống lại băng rừng tiếp tế gạo muối cho bộ đội ở hang Đèn Cạn. Giặc càn quét dữ dội, nhưng chưa bao giờ chúng tìm được lối vào căn cứ, bởi mỗi tảng đá, gốc cây đều có tai mắt của nhân dân."
Điểm nhấn xúc động nhất trong câu chuyện là những đêm mưa rừng tầm tã, những người liên lạc nhỏ tuổi hay các bà mẹ Sán Dìu vẫn nhẫn nại gùi lương thực, thuốc men vượt qua hàng rào mật thám của thực dân Pháp. Hang Đèn Cạn lúc bấy giờ vừa là trạm phẫu thuật, vừa là nơi họp bàn những quyết sách quan trọng của tỉnh ủy Vĩnh Yên cũ.
Sự hy sinh thầm lặng của người dân Ngọc Thanh chính là minh chứng rõ nét nhất cho chân lý "lấy dân làm gốc". Câu chuyện về chiến khu xưa không chỉ là bài học về lịch sử, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về trách nhiệm giữ gìn nền hòa bình. Những dấu chân trên sỏi đá Ngọc Thanh năm xưa giờ đây đã nở hoa, nhưng ngọn lửa cách mạng từ những "địa chỉ đỏ" ấy vẫn sẽ mãi cháy sáng trong lòng mỗi người con Vĩnh Phúc.


