Khác

NGỌN LỬA CAO MUÔN

NGỌN LỬA CAO MUÔN

20/03/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGỌN LỬA CAO MUÔN

Ngày 16 tháng 3 năm 1945, dưới chân núi Cao Muôn, giữa núi rừng hoang vu và khắc nghiệt, đội du kích Ba Tơ bắt đầu một chặng đường mới – chặng đường của gian khổ, đói rét nhưng cũng rực cháy niềm tin cách mạng.

Thực hiện nguyên tắc “hóa chỉnh vi linh, hóa linh vi chỉnh”, đội được chia thành ba toán nhỏ, tỏa đi từng bản làng làm công tác dân vận. Ban ngày lặng lẽ đến từng nhà, giải thích cho đồng bào hiểu về cách mạng, dạy họ giữ bí mật “ba không”; ban đêm lại tụ họp, rút kinh nghiệm và chuẩn bị cho ngày tiếp theo.

Nhưng khó khăn nhanh chóng ập đến. Lương thực mang theo dần cạn kiệt. Mỗi người chỉ còn vài lạng gạo một ngày, phải nấu cháo loãng với rau rừng, rau lang để cầm hơi. Trong cái đói khắc nghiệt của vùng hạn hán Cơ Nhất, chính tình thương của đồng bào đã sưởi ấm lòng người lính. Những củ khoai, bó rau, vài bát gạo ít ỏi… là cả tấm lòng. Có người còn nhịn ăn, dành phần cho bộ đội. Những nghĩa tình ấy trở thành nguồn sức mạnh vô hình giúp đội vượt qua những ngày “trứng nước”.

Dần dần, mối quan hệ quân – dân gắn bó như cá với nước. Đội viên ở hẳn trong nhà dân, vừa tuyên truyền, vừa giúp đỡ, chăm sóc đồng bào. Nhờ đó, mọi tin tức về địch, về dân đều được nắm chắc, căn cứ từng bước hình thành vững vàng.

Song song với dân vận, các mũi công tác được triển khai. Có nhóm vượt sông, lặn xuống dòng nước lạnh buốt để tìm súng đạn; có nhóm băng rừng liên lạc các lực lượng; có nhóm đối mặt với hiểm nguy giữa núi sâu. Dù kết quả còn ít ỏi, nhưng mỗi chuyến đi là một lần thử lửa, rèn luyện ý chí và bản lĩnh.

Một bước ngoặt lớn đến khi toàn dân Cơ Nhất tổ chức lễ ăn thề. Dưới giàn nêu giữa rừng, hàng nghìn người tụ họp, cùng cắt máu hòa rượu thề nguyền theo cách mạng. Tiếng hò reo, tiếng chiêng trống vang vọng núi rừng, đánh dấu sự gắn bó máu thịt giữa nhân dân và đội du kích. Ngọn lửa cách mạng từ đó lan rộng, bền bỉ và không thể dập tắt.

Trong mọi hoàn cảnh, kỷ luật được đặt lên hàng đầu. Khi có cơ hội tiêu diệt một nhóm lính Nhật đang ngủ say, đội vẫn kiên quyết không hành động mạo hiểm để bảo toàn lực lượng và giữ bí mật căn cứ. Quyết định ấy cho thấy sự trưởng thành về chiến lược và tầm nhìn.

Tại Nước Lá, đội bắt đầu huấn luyện chiến đấu. Không thầy, không sách, mọi thứ đều học từ thực tiễn: tập phục kích, tập bắn, tập tháo lắp súng trong đêm tối. Những viên đạn đầu tiên, những bài học đầu tiên – tất cả đều được đánh đổi bằng mồ hôi và cả hiểm nguy.

Một trong những nhiệm vụ quan trọng là thu gom vũ khí. Cải trang thành lính bảo an, đội về vùng Nghĩa Hành vận động nhân dân giao nộp súng. Có những cuộc gặp đầy xúc động: người dân nhận ra cách mạng, rưng rưng trao súng; có người còn cố giữ chân bộ đội ở lại ăn cơm như người thân lâu ngày gặp lại. Dù có lúc phải xử lý cứng rắn, nhưng tất cả đều vì nhiệm vụ chung – chuẩn bị cho những trận đánh lớn hơn.

Sau mỗi chuyến đi, số súng thu được tuy không nhiều, nhiều khẩu còn hỏng, nhưng điều quý giá hơn là lòng dân đã hướng về cách mạng. Vùng Khánh Giang – Trường Lệ dần trở thành vành đai vững chắc bảo vệ căn cứ.

Những ngày đầu nơi núi rừng Cao Muôn là những ngày “vạn sự khởi đầu nan”. Đói rét, hiểm nguy, thiếu thốn đủ bề. Nhưng cũng chính nơi đây, ý chí con người được tôi luyện, tình quân dân được kết chặt, và một ngọn lửa lớn đã được nhóm lên.

Ngọn lửa ấy – ngọn lửa của lòng dân, của niềm tin và khát vọng độc lập – từ Cao Muôn đã lan ra khắp núi rừng, thắp sáng con đường cách mạng trong những năm tháng “thời hoa lửa” không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn