Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGỌN LỬA CẦU VÁN CAI LẬY

Tuyên Quang25/08/2026xã Tân Dương (Xã Tân Dương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

GỌN LỬA CẦU VÁN CAI LẬY

Mùa mưa năm 1968, xóm Cầu Ván, huyện Cai Lậy chìm trong màn sương dày đặc. Những con rạch ngoằn ngoèo len lỏi giữa ruộng lúa và vườn cây ăn trái vốn yên bình, nay trở thành nơi chứng kiến bao cuộc càn quét ác liệt. Ban ngày, tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời. Ban đêm, ánh đèn pin của lính địch quét khắp những lùm bần, bãi sậy ven sông. Thế nhưng, giữa khói lửa chiến tranh, ngọn lửa yêu nước của người dân quê chưa bao giờ tắt.

Ở xóm Cầu Ván có một chàng trai tên Nguyễn Thanh Long. Mồ côi cha từ nhỏ, Long sống cùng mẹ trong căn nhà lá đơn sơ bên dòng kinh. Ban ngày, anh chèo xuồng chở lúa, bắt cá, ai nhìn cũng nghĩ đó chỉ là một người nông dân hiền lành. Nhưng khi màn đêm buông xuống, Long lại trở thành người giao liên, âm thầm đưa thư từ, thuốc men và tài liệu vượt qua những vòng vây nguy hiểm để tiếp tế cho lực lượng cách mạng.

Một đêm cuối tháng tám, đồng chí Ba – cán bộ huyện – tìm đến nhà Long. Sau khi quan sát kỹ xung quanh, ông lấy từ chiếc túi vải một gói tài liệu được bọc kín bằng ni lông rồi nói nhỏ:

– Long à, tài liệu này rất quan trọng. Trước khi trời sáng, con phải đưa đến căn cứ bên kia kinh Ba Rài. Nếu rơi vào tay địch, cả mạng lưới cơ sở của ta sẽ gặp nguy hiểm.

Long nhận lấy gói tài liệu, gật đầu dứt khoát:

– Con hứa sẽ hoàn thành nhiệm vụ.

Chiếc xuồng ba lá lặng lẽ rời bến. Mặt nước phẳng lặng phản chiếu ánh trăng non. Chỉ còn tiếng mái chèo khua nhè nhẹ và tiếng côn trùng rả rích trong đêm.

Đi được nửa quãng đường, Long bỗng nghe tiếng động cơ ca nô vọng lại. Ánh đèn pha quét sáng cả một khúc sông.

– Dừng xuồng! Kiểm tra!

Tiếng quát khiến không gian vốn yên tĩnh trở nên căng thẳng. Long nhanh trí nhét gói tài liệu vào một ống tre rỗng đã chuẩn bị sẵn rồi cắm xuống lớp bùn dưới nước. Anh bình tĩnh lấy chiếc lưới cá phủ lên xuồng.

Bọn lính khám xét rất kỹ. Chúng lục từng chiếc giỏ, từng mớ cá, thậm chí còn dùng lưỡi lê chọc xuống đáy xuồng.

– Đi bắt cá khuya hả?

– Dạ, mùa này cá nhiều nên tranh thủ.

Tên chỉ huy nhìn Long bằng ánh mắt nghi ngờ, rồi hất hàm:

– Cút đi!

Chiếc ca nô rời khỏi. Long vẫn đứng yên thêm vài phút. Chỉ khi tiếng máy nổ đã khuất hẳn, anh mới lặn xuống lấy lại ống tre. Gói tài liệu vẫn còn nguyên.

Gần sáng, Long đến căn cứ an toàn. Đồng chí Ba mở gói tài liệu, xúc động siết chặt tay anh.

– Nhờ chuyến đi này, đơn vị đã kịp thời di chuyển trước cuộc càn lớn của địch. Con đã cứu rất nhiều người.

Long chỉ cười hiền:

– Con chỉ làm điều mà bất cứ người dân Cai Lậy nào cũng sẽ làm.

Nhưng rồi chiến tranh ngày càng khốc liệt. Một tên chỉ điểm trong vùng đã phát hiện Long là người giao liên. Chúng bí mật theo dõi mọi hoạt động của anh.

Một chiều, khi Long đang đưa hai cán bộ rời khỏi xóm, toán lính bất ngờ phục kích. Tiếng súng nổ vang. Long lập tức điều khiển xuồng lao vào một con rạch nhỏ đầy lục bình.

Biết không thể chạy thoát cả ba người, anh quay sang đồng đội:

– Hai anh nhảy lên bờ, theo lối mòn vào rừng tràm em kéo chúng đuổi theo.

Không kịp để đồng đội phản đối, Long xoay mũi xuồng lao thẳng ra dòng chính. Tiếng súng lập tức dồn về phía anh.

Chiếc xuồng nhỏ lướt đi giữa làn đạn. Long vừa chèo vừa luồn lách qua những bụi bần. Một viên đạn sượt qua vai khiến máu thấm đỏ chiếc áo bà ba, nhưng anh vẫn không dừng lại.

Đến khúc cua cuối cùng, anh cố tình cho xuồng va vào một gốc dừa nước rồi nhảy xuống dòng kinh. Bọn lính tưởng đã bắt được người giao liên, liền dồn cả lực lượng truy đuổi. Trong khi đó, hai cán bộ đã an toàn rút vào căn cứ.

Sau nhiều giờ truy lùng, địch chỉ tìm thấy chiếc xuồng trống. Long đã được bà con trong xóm bí mật cứu sống và đưa sang vùng căn cứ điều trị.

Ngày đất nước thống nhất, Long trở về xóm Cầu Ván. Căn nhà lá năm xưa không còn, nhưng trên mảnh đất ấy đã mọc lên những ngôi nhà mới, những con đường bê tông nối dài giữa vườn cây trĩu quả. Mỗi lần nhìn dòng kinh lấp lánh nắng sớm, anh lại nhớ đến những đêm chèo xuồng trong khói lửa.

Người dân Cầu Ván vẫn kể cho con cháu nghe về người thanh niên năm nào đã dùng lòng dũng cảm và trí thông minh để bảo vệ quê hương. Anh không mong được ghi công, không mong được tôn vinh. Điều anh mong nhất chỉ là một ngày quê hương không còn tiếng súng, để tiếng chèo khua trên dòng kinh chỉ còn báo hiệu một mùa lúa mới bình yên./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn