Bài viết

NGỌN LỬA CHA LO VÀ LỜI SẤM TRUYỀN TRÊN MÂM PHÁO

Phú Thọ17/08/2026phường Lê Chân (phường Lê Chân)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGỌN LỬA CHA LO VÀ LỜI SẤM TRUYỀN TRÊN MÂM PHÁO

Nếu có một chiếc máy quay ngược thời gian về những năm sáu mươi của thế kỷ trước, ống kính lịch sử chắc chắn sẽ dừng lại rất lâu ở miền Tây Quảng Bình. Nơi ấy, giữa đại ngàn Trường Sơn trùng điệp, có một tọa độ lửa mang tên Cha Lo – nơi mà đất đá cũng phải rớm máu vì bom đạn. Và cũng chính tại mảnh đất thiêng liêng này, một người con Nam Bộ tập kết, người chiến sĩ pháo cao xạ Nguyễn Viết Xuân, đã viết nên một huyền thoại bằng máu và lòng quả cảm, để lại cho hậu thế một lời sấm truyền bất tử.

Nguyễn Viết Xuân không sinh ra trong nhung lụa. Tuổi thơ của người con đất Vĩnh Phúc ấy là những ngày dài lam lũ, nếm trải trọn vẹn cái đắng cay của kiếp người mất nước. Có lẽ chính cái nghèo, cái khổ và sự tàn bạo của kẻ thù đã sớm rèn đúc nên trong lồng ngực người thanh niên ấy một trái tim mang dòng máu nóng của lòng yêu nước và ý chí bất khuất. 18 tuổi, ông xếp lại những ước mơ riêng tư, khoác lên mình màu áo lính. Để rồi từ đó, cuộc đời ông gắn chặt với những mâm pháo cao xạ, những trận địa đầy nắng gió và khói bom.

Ngày 18 tháng 11 năm 1964, bầu trời Cha Lo đột ngột bị xé toạc bởi tiếng gầm rú điên cuồng của những "thần sấm", "con ma" – những cỗ máy giết chóc hiện đại bậc nhất của không lực Hoa Kỳ. Chúng lao xuống như những con diều hâu khát máu, trút bom điên cuồng hòng san phẳng trận địa của ta. Đất trời rung chuyển. Khói đạn mù mịt che khuất cả ánh mặt trời. Trong cái khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như một sợi tóc, khi những người lính trẻ bắt đầu cảm nhận được sức nóng rát của lửa bom, thì Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân xuất hiện.

Không trốn mình trong hầm trú ẩn, ông lao thẳng ra giữa trận địa. Thân hình mảnh khảnh nhưng tư thế hiên ngang, ông đứng sừng sững trên mâm pháo như một vị tướng giữa ba quân. Một loạt bom bi nổ rộ. Một mảnh đạn nghiệt ngã xé toạc không khí, găm thẳng vào đùi phải của ông, làm xương thịt nát vụn. Nỗi đau thể xác tột cùng ập đến, nhưng người chính trị viên ấy không hề rên rỉ một lời. Ông nhìn xuống chân mình, rồi nhìn những người đồng đội đang lo lắng. Trong một quyết định nghẹt thở đến lặng người, ông ra lệnh cho người y tá: "Cắt đi! Cắt bỏ phần thịt dính này đi cho đỡ vướng!".

Nén dòng máu đang tuôn chảy, nén cái đau xé tâm can, Nguyễn Viết Xuân vịn tay vào thành pháo, rướn người lên. Ánh mắt ông rực lửa, hướng thẳng về phía những chiếc máy bay đang lao xuống. Và rồi, một tiếng hô vang lên, đanh thép như sấm truyền, át cả tiếng gầm rú của động cơ phản lực, xuyên thủng màn khói bom dày đặc:

"NHẰM THẲNG QUÂN THÙ, BẮN!"

Lời hô ấy không còn là một mệnh lệnh chiến đấu thông thường. Lời hô ấy là tiếng thét căm hờn của một dân tộc bị áp bức, là lời thề quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Nó như một luồng điện mạnh mẽ truyền vào từng nòng pháo, biến những người lính trẻ thành những mãnh hổ xuất sơn. Các mâm pháo đồng loạt khạc lửa, ghim thẳng những quầng lửa căm hờn vào bụng những con quái vật thép bầu trời. Trận oanh tạc của kẻ thù bị bẻ gãy hoàn toàn.

Nguyễn Viết Xuân đã ngã xuống ngay trên mâm pháo ấy khi tuổi đời mới vừa tròn 31 – cái tuổi đẹp nhất của đời người. Ông ra đi, nhưng lời hô của ông không chết. Nó bay qua các triền núi Trường Sơn, vượt qua sông Bến Hải, lan tỏa khắp hai miền Nam – Bắc, trở thành kim chỉ nam, thành vũ khí tinh thần tối thượng của quân và dân ta trong suốt cuộc chiến tranh phá hoại.

Hơn sáu mươi năm đã trôi qua, cánh rừng Cha Lo xưa nay đã xanh ngắt một màu của sự sống và hòa bình. Thế nhưng, mỗi khi nhắc đến cái tên Nguyễn Viết Xuân, thế hệ hôm nay vẫn không khỏi bàng hoàng và xúc động. Câu chuyện về ông không chỉ là một trang lịch sử, mà là một ngọn lửa vĩnh cửu, nhắc nhở chúng ta về cái giá của độc lập, tự do và một tư thế hiên ngang, không bao giờ cúi đầu trước bất kỳ thế lực bạo tàn nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn