Ngọn lửa Chiến
Năm 1971, giữa những ngày mưa bom trên tuyến đường Trường Sơn, anh bộ đội trẻ tên Minh mới vừa tròn 19 tuổi đã xung phong làm nhiệm vụ tải đạn ra tiền tuyến. Ban ngày, anh cùng đồng đội đào hầm, ngụy trang xe. Ban đêm, họ men theo những con đường rừng tối đen để vận chuyển lương thực và thuốc men cho chiến trường. Có những hôm máy bay địch quần thảo suốt nhiều giờ, đất đá tung mù cả cánh rừng. Đồng đội của Minh có người bị thương, có người mãi mãi nằm lại nơi núi sâu. Thế nhưng, trong gian khó
Năm 1971, giữa những ngày mưa bom trên tuyến đường Trường Sơn, anh bộ đội trẻ tên Minh mới vừa tròn 19 tuổi đã xung phong làm nhiệm vụ tải đạn ra tiền tuyến. Ban ngày, anh cùng đồng đội đào hầm, ngụy trang xe. Ban đêm, họ men theo những con đường rừng tối đen để vận chuyển lương thực và thuốc men cho chiến trường.
Có những hôm máy bay địch quần thảo suốt nhiều giờ, đất đá tung mù cả cánh rừng. Đồng đội của Minh có người bị thương, có người mãi mãi nằm lại nơi núi sâu. Thế nhưng, trong gian khó ấy, họ vẫn chia nhau từng ngụm nước, từng chiếc áo mưa rách và động viên nhau cố gắng sống để ngày đất nước hòa bình được trở về quê hương.
Một đêm, trong lúc làm nhiệm vụ, đơn vị của Minh bị bom đánh trúng. Anh lao vào cứu một đồng đội bị vùi dưới đất đá dù bản thân cũng bị thương ở chân. Nhờ sự dũng cảm ấy, người đồng đội được cứu sống. Sau trận bom, Minh chỉ cười và nói: “Còn sống là còn chiến đấu.”
Nhiều năm sau chiến tranh, mái tóc anh đã bạc trắng, nhưng mỗi lần nhắc về những ngày tháng ấy, ánh mắt người lính già vẫn sáng lên niềm tự hào. Với anh, tuổi trẻ được sống và chiến đấu vì Tổ quốc là điều thiêng liêng nhất.



