Ngọn lửa chuyền tay
Trong một đơn vị tham gia chiến dịch gắn với Chiến dịch Hồ Chí Minh, có một nhóm chiến sĩ trẻ, trong đó có anh Nam – quê ở Tiên Sơn.
Một đêm nghỉ chân giữa rừng, trời trở lạnh. Họ nhóm một ngọn lửa nhỏ để sưởi ấm. Ngọn lửa không lớn, nhưng đủ để mọi người quây quần lại gần nhau.
Khi chuẩn bị di chuyển, họ không để lửa tắt hẳn. Anh Nam lấy một cành củi còn cháy, giữ lại để nhóm lửa cho điểm dừng tiếp theo.
Người đồng đội hỏi:
“Sao không nhóm lại từ đầu cho tiện?”
Anh Nam lắc đầu:
“Giữ được lửa… thì đỡ mất công hơn.”
Từ đó, họ chuyền nhau giữ ngọn lửa qua từng chặng đường. Dù nhỏ bé, nhưng nó giúp họ nhanh chóng có lại hơi ấm mỗi khi dừng chân.
Nhiều năm sau, khi kể lại, anh Nam nói:
“Ngọn lửa ấy không chỉ để sưởi ấm… mà còn nhắc mình rằng, có những điều phải giữ gìn và truyền lại.”
Và có lẽ, tinh thần chiến đấu cũng giống như ngọn lửa ấy – được giữ qua từng con người, từng thế hệ, để không bao giờ tắt.



