Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn lửa còn cháy

Bài viết khắc họa hình ảnh những con người đã đi qua thời hoa lửa nhưng vẫn giữ nguyên tinh thần nhiệt huyết, để ngọn lửa cống hiến không bao giờ tắt trong trái tim họ.

Điện Biên25/02/2026CÀ THỊ TƯƠI (đoàn phường mường lay)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những ngọn lửa cháy rực rỡ rồi lụi tàn theo năm tháng.
Nhưng cũng có những ngọn lửa âm thầm cháy mãi – không ồn ào, không phô trương.

Khi gặp đồng chí …, tôi nhìn thấy trong ánh mắt ấy một sự điềm đạm, vững vàng. Thời gian có thể làm mái tóc bạc đi, nhưng không thể làm nguội đi tinh thần của một thời xung kích.

Đồng chí kể về những năm tháng tham gia Thanh niên xung phong với giọng kể chậm rãi, không nhấn mạnh công lao, không kể lể khó khăn. Nhưng chính sự giản dị ấy lại khiến câu chuyện trở nên sâu sắc.

Có những ngày làm việc quên cả mệt.
Có những đêm trăn trở vì nhiệm vụ chưa hoàn thành.
Có những quyết định phải đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân.

Và cũng có những lúc tưởng chừng không thể vượt qua.

Nhưng chưa bao giờ đồng chí nghĩ đến việc bỏ cuộc.

“Tinh thần lúc ấy đơn giản lắm,” đồng chí nói,
“Việc chung chưa xong thì mình chưa thể nghỉ.”

Câu nói ấy như một lời nhắc nhở mạnh mẽ.

Thế hệ đi trước đã sống với trách nhiệm như một điều tự nhiên. Không ai ép buộc. Không ai giám sát. Họ tự ý thức về vai trò của mình trong tập thể.

Điều khiến tôi xúc động nhất không phải là những gian khó đã trải qua, mà là cách đồng chí nói về hiện tại.

Dù đã rời xa những ngày xung kích, đồng chí vẫn quan tâm đến phong trào địa phương, vẫn dõi theo hoạt động của Đoàn thanh niên, vẫn nhắc nhở con cháu phải sống có trách nhiệm.

Ngọn lửa ấy không tắt khi nhiệm vụ kết thúc.
Nó trở thành một phần trong cách sống.

Nhìn lại bản thân, tôi tự hỏi:
Liệu mình đã thực sự sống hết mình cho những điều có ý nghĩa?
Liệu mình đã dám nhận phần khó về mình để tập thể được thuận lợi hơn?

Tuổi trẻ hôm nay có nhiều cơ hội hơn, nhiều điều kiện hơn. Nhưng cũng dễ bị cuốn vào những mục tiêu cá nhân, những lợi ích trước mắt.

Câu chuyện của đồng chí … khiến tôi hiểu rằng: giá trị lớn nhất của tuổi trẻ không phải là sự nổi bật, mà là sự bền bỉ.

Bền bỉ với lý tưởng.
Bền bỉ với trách nhiệm.
Bền bỉ với khát vọng cống hiến.

Ngọn lửa của một thời hoa lửa có thể không còn rực rỡ như trước, nhưng nó vẫn âm thầm cháy trong từng hành động, từng lời nhắc nhở, từng tấm gương sống.

Và chính chúng ta – thế hệ hôm nay – là những người quyết định ngọn lửa ấy sẽ tiếp tục lan tỏa hay dừng lại.

Nếu biết trân trọng và tiếp nối, ngọn lửa ấy sẽ không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn lửa còn cháy | Câu chuyện thời hoa lửa