Ngọn lửa của ký ức
Ngọn lửa của ký ức
Ông Nguyễn Văn Hòa năm nay đã gần chín mươi tuổi.
Trong căn nhà nhỏ của mình, ông dành một góc riêng để lưu giữ những kỷ vật chiến tranh: chiếc mũ cối, bi đông nước, vài bức ảnh cũ và những lá thư đã ngả màu thời gian.
Mỗi dịp có học sinh đến thăm, ông lại lấy từng món đồ ra kể chuyện.
Ông không kể về chiến công của bản thân.
Ông kể về những người đồng đội đã hy sinh.
Kể về những bà mẹ tiễn con ra trận.
Kể về những người dân bình dị góp từng hạt gạo cho kháng chiến.
Một học sinh hỏi:
– Ông có muốn quên những năm tháng chiến tranh không?
Ông mỉm cười rồi lắc đầu:
– Không ai muốn chiến tranh xảy ra. Nhưng ký ức về những năm tháng ấy cần được gìn giữ để các thế hệ sau hiểu giá trị của hòa bình.
Ngoài sân, nắng chiều vàng nhạt phủ lên những kỷ vật cũ.
Ngọn lửa của thời hoa lửa không còn là tiếng súng hay khói bom.
Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự hy sinh và của ký ức lịch sử được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Đó cũng chính là điều làm nên sức sống bền bỉ của dân tộc Việt Nam qua mọi thời đại.


