Bài viết

Ngọn lửa của ký ức của lòng yêu nước

Ninh Bình12/05/2026Lê Thị Thu Oanh (Đoàn xã Khánh Trung)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trời tháng Bảy đỏ rực như hun lửa. Con đường làng phủ bụi, hun hút kéo dài đến tận chân đê, nơi những hàng tre vẫn rì rào như kể chuyện cũ. Bà Tư ngồi bên hiên, đôi tay run run vuốt lại tấm khăn đã bạc màu. Đám trẻ con trong xóm vây quanh, mắt sáng lên, háo hức:

“Bà ơi, kể chuyện ngày xưa đi!”

Bà nhìn xa xăm, như thấy lại một thời khói lửa. Giọng bà trầm xuống, chậm rãi:

“Ngày đó, làng mình không yên bình như bây giờ đâu… Bom rơi, đạn nổ, đất cũng rung lên từng hồi…”

Câu chuyện bắt đầu từ một buổi chiều như thế. Khi ấy, bà chỉ là cô gái mười tám tuổi, cùng dân làng đào hầm, giấu gạo, nuôi cán bộ. Đêm xuống, ánh đèn dầu le lói, tiếng thì thầm thay cho lời nói lớn. Ai cũng hiểu: im lặng là để sống, là để giữ lấy quê hương.

Bà kể về chú Năm – người giao liên nhỏ tuổi, băng qua cánh đồng trong mưa bom để mang thư. Một lần, chú đi mãi không về. Chỉ còn lại chiếc khăn rằn vướng trên bụi tre. Không ai khóc thành tiếng, nhưng nước mắt thì chảy dài trong tim.

“Có sợ không bà?” – một đứa trẻ hỏi.

Bà khẽ cười, ánh mắt vừa dịu dàng vừa kiên định:

“Sợ chứ. Ai mà không sợ. Nhưng nếu ai cũng sợ, thì đất nước này sẽ ra sao?”

Lời bà như ngọn lửa nhỏ, âm ỉ cháy trong lòng lũ trẻ. Chúng im lặng, lần đầu tiên hiểu rằng bình yên hôm nay không phải tự nhiên mà có.

Gió chiều thổi qua, làm lay động tán tre, như tiếng vọng của quá khứ. Bà Tư khép lại câu chuyện, nhưng ký ức vẫn còn đó – sống động, chân thực, như vừa mới hôm qua.

“Các con nhớ nhé,” bà nói, giọng chậm rãi mà chắc nịch, “quá khứ không chỉ để kể lại, mà để giữ gìn và tiếp bước.”

Đám trẻ gật đầu. Trong ánh mắt chúng, một điều gì đó đã thay đổi – không còn chỉ là tò mò, mà là niềm tự hào, là ý thức về trách nhiệm.

Trời vẫn đỏ như lửa, nhưng giờ đây, ngọn lửa ấy không còn là chiến tranh, mà là ngọn lửa của ký ức, của lòng yêu nước – được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn