Ngọn lửa của lý tưởng
Nắng lửa xưởng đúc Saint-Denis năm 1920 không làm sạm nổi đôi mắt sáng quắc của người thanh niên trẻ mang tên Nguyễn Ai Quốc. Khi ấy, ở tuổi ba mươi, giữa lòng Paris giá lạnh hay trong những căn phòng trọ thiếu sáng ở phố Compoint, "thời hoa lửa" của Bác không gõ nhịp bằng tiếng súng đạn xé trời, mà bùng cháy bằng ngọn lửa của lý tưởng, nhiệt huyết và sự dấn thân không mệt mỏi.
Hoa lửa tuổi trẻ của Nguyễn Ai Quốc là những năm tháng thong dong mà bão táp trên khắp các đại dương. Từ con tàu Amiral de Latouche-Tréville rời cảng Nhà Rồng năm 1911, chàng thanh niên Văn Ba đã chấp nhận lao động cực nhọc: từ phụ bếp, quét tuyết, đốt lò, đến bồi bàn... miễn sao có được tấm vé đi khắp thế giới để quan sát, tìm hiểu và trăn trở cho vận mệnh dân tộc. Mỗi giọt mồ hôi rơi xuống trên sàn tàu hay giữa trời tuyết Luân Đôn đều là một đốm than hồng tích tụ cho ngọn lửa cách mạng sau này.
Năm 1920, tại Đại hội Tour (Pháp), ngọn lửa ấy bùng lên rực rỡ nhất. Giữa những cuộc tranh luận nảy lửa của các chính khách châu Âu, người thanh niên Việt Nam gầy gộc, mặc bộ quần áo tơi tả vì rét, đã cất tiếng nói đanh thép đòi quyền tự do cho các dân tộc thuộc địa. Khoảnh khắc Bác giơ tay biểu quyết gia nhập Quốc tế III, ủng hộ Luận cương của Lênin, chính là lúc "thời hoa lửa" của Người tìm thấy ánh sáng con đường soi đường cho cả một dân tộc.
Trong suốt những năm 1920 - 1930, tuổi trẻ của Bác là chuỗi ngày bôn ba qua Quảng Châu, Mạc Tư Khoa, Băng Cốc... Đằng sau những trang báo L'Paria (Người cùng khổ) thức đêm viết dưới ánh đèn dầu mờ xám, đằng sau những lớp huấn luyện cán bộ thanh niên sôi nổi ở Quảng Châu, là một trái tim lúc nào cũng rạo rực tình yêu quê hương. Người sống thiếu thốn về vật chất, luôn bị rình rập bởi mật thám, nhưng lại giàu có vô cùng về ý chí và niềm tin vào ngày tự do của tổ quốc.
"Thời hoa lửa" của Chủ tịch Hồ Chí Minh không có những phút giây riêng tư lãng mạn của cá nhân, bởi toàn bộ thanh xuân của Người đã hòa vào ngọn lửa chung của dân tộc. Đúng như nhà thơ Chế Lan Viên từng viết:
"Kìa Bác đang về đến Lênin Yêu Bác, lòng ta trong sáng hơn... Giọt nước mắt Bác rơi trên bản luận cương Lênin Là giọt nước mắt đầu tiên làm dịu bớt nỗi đau dân tộc."
Thời hoa lửa ấy đã rèn luyện nên một bậc đại trí, đại dũng, truyền lửa cho biết bao thế hệ thanh niên Việt Nam tiếp bước đứng lên làm nên lịch sử.



