NGỌN LỬA CUỐI CÙNG
NGỌN LỬA CUỐI CÙNG
Đêm Trường Sơn lạnh buốt. Gió luồn qua những tán cây già nghe hun hút như tiếng thở dài giữa núi rừng.
Đơn vị anh Hưng vừa hành quân suốt ba ngày liền nên ai cũng mệt lả. Quần áo ướt sũng vì mưa rừng, đôi dép cao su dính đầy bùn đất.
Khi dừng chân bên khe đá nhỏ, mọi người chỉ mong có được một bếp lửa để sưởi ấm.
Anh Hưng lặng lẽ cầm dao đi tìm củi.
Giữa mùa mưa, kiếm được củi khô là điều rất khó. Anh phải men theo vách đá, lục từng hốc cây mới tìm được vài cành củi còn chưa thấm nước.
Mãi gần nửa đêm anh mới trở về.
Đôi tay lạnh tím nhưng trên vai vẫn ôm chặt bó củi khô.
Ngọn lửa nhỏ cuối cùng cũng bùng lên giữa màn đêm rét buốt.
Mọi người ngồi quanh bếp lửa, chuyền tay nhau từng ca nước nóng.
Có người khẽ nói:
“Lâu lắm rồi mới thấy ấm như vậy.”
Anh Hưng ngồi cuối vòng lửa, khuôn mặt đỏ lên vì khói nhưng vẫn cười hiền.
Rạng sáng hôm sau, đơn vị bị phục kích khi đang vượt qua cánh rừng thấp.
Tiếng súng vang lên dồn dập.
Một chiến sĩ trẻ bị thương nằm lại giữa khoảng đất trống.
Anh Hưng lao ra kéo đồng đội vào bìa rừng.
Người lính ấy sống sót.
Còn người nhóm lên ngọn lửa cuối cùng của đêm mưa năm ấy đã mãi mãi nằm lại giữa thời hoa lửa.


