Thân nhân liệt sĩ, người có công

Ngọn Lửa Cuối Cùng Của Mùa Xuân

Đó là một buổi chiều tháng Năm, khi ánh nắng đã bắt đầu nhạt màu trên những ngọn núi Trường Sơn. Trong một hầm trú ẩn nhỏ, được che chắn bởi những tán cây rậm rạp, Mai, một cô gái thanh niên xung phong, đang cẩn thận vẽ lại một bông hoa sữa. Cô không có màu vẽ, chỉ có một cây bút chì đen đã mòn vẹt. Nhưng Mai vẫn tỉ mẩn vẽ từng cánh hoa, từng chiếc lá, như thể cô đang thổi hồn vào bức tranh.

Lào Cai26/05/2026TRẦN KIM THOA (ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH XÃ PHONG HẢI)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngọn Lửa Cuối Cùng Của Mùa XuânĐó là một buổi chiều tháng Năm, khi ánh nắng đã bắt đầu nhạt màu trên những ngọn núi Trường Sơn. Trong một hầm trú ẩn nhỏ, được che chắn bởi những tán cây rậm rạp, Mai, một cô gái thanh niên xung phong, đang cẩn thận vẽ lại một bông hoa sữa. Cô không có màu vẽ, chỉ có một cây bút chì đen đã mòn vẹt. Nhưng Mai vẫn tỉ mẩn vẽ từng cánh hoa, từng chiếc lá, như thể cô đang thổi hồn vào bức tranh.Đội của Mai được giao nhiệm vụ san lấp hố bom trên một đoạn đường quan trọng để đoàn xe quân sự có thể đi qua. Công việc vất vả và nguy hiểm, nhưng các cô gái luôn giữ được tinh thần lạc quan. Họ hát, họ cười, họ kể cho nhau nghe những câu chuyện về quê hương, về những ước mơ khi chiến tranh kết thúc.Hòa, một thành viên khác trong đội, luôn lo lắng cho Mai. Cô biết Mai rất yêu đời, rất mơ mộng. Hòa sợ rằng Mai sẽ không chịu nổi sự tàn khốc của chiến tranh."Mai, em đừng vẽ nữa. Nghỉ ngơi đi để tối còn đi làm," Hòa nói, giọng lo lắng."Chị cứ kệ em. Em muốn vẽ một bông hoa sữa thật đẹp để tặng chị Lan," Mai trả lời, tay vẫn không ngừng vẽ. Lan là đội trưởng, một người mạnh mẽ và quyết đoán, nhưng cũng rất quan tâm đến các thành viên khác.Một tiếng nổ lớn vang lên, làm rung chuyển cả hầm trú ẩn. Mùi thuốc súng khét lẹt xộc vào mũi. Mai và Hòa vội vàng chạy ra ngoài. Cảnh tượng trước mắt thật kinh hoàng. Một đoạn đường đã bị bom phạt phẳng lì. Những hố bom sâu hoắm hiện ra, như những vết thương trên da thịt của đất mẹ.Lan vội vàng tập hợp đội. "Chúng ta phải san lấp hố bom này ngay lập tức. Đoàn xe quân sự sẽ đi qua đây trong vài giờ nữa."Cả đội bắt tay vào công việc. Họ dùng xẻng, dùng cuốc, thậm chí dùng tay để lấp hố bom. Mai và Hòa làm việc bên nhau. Hai cô gái không nói gì, nhưng họ hiểu nhau qua từng ánh mắt, từng cử động.Đột nhiên, một trận bom thứ hai dội xuống. Những tiếng nổ liên tiếp vang lên. Đất đá bắn tung tóe. Mai bị thương nặng khi cố gắng cứu một bức tranh cô đang vẽ. Bức tranh vẽ bông hoa sữa, món quà mà cô định tặng Lan.Lan và Hòa nỗ lực cứu chữa nhưng không thành. Mai qua đời, trên môi vẫn nở một nụ cười nhẹ. Trong tay cô vẫn nắm chặt bức tranh, như một lời hứa chưa thực hiện được.Các cô gái khác nén đau thương, hoàn thành nhiệm vụ san lấp hố bom. Đoàn xe quân sự đi qua, một người lính trên xe cất tiếng hát một bài hát mà Mai yêu thích.Sáng hôm sau, khi tiếng súng tạm yên, Lan và Hòa tìm đến được nơi Mai nằm. Họ chôn cất Mai bên một gốc cây cổ thụ, nơi Mai vẫn thường ngồi vẽ. Lan đặt bông hoa sữa mà Mai vẽ lên mộ của cô."Mai ơi, chị nhận được món quà của em rồi. Nó thật đẹp," Lan nói, nước mắt rơi lã chã.Hòa lặng lẽ nhìn về phía xa. Cô biết Mai đã ra đi, nhưng tinh thần của Mai vẫn luôn sống mãi trong trái tim của các cô gái. Mai chính là một ngọn lửa, một ngọn lửa của mùa xuân, của tình yêu đời và của lòng yêu nước. Ngọn lửa ấy sẽ không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn Lửa Cuối Cùng Của Mùa Xuân | Câu chuyện thời hoa lửa