Ngọn Lửa Cuối Cùng Của Tiểu Đội Trưởng Lê Gia Đỉnh
Chiến trường Ia Drăng (thung lũng Drăng) vào tháng 11 năm 1965 là một trong những nơi khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Đây là nơi diễn ra trận đánh quy ước đầu tiên giữa quân đội chính quy Việt Nam (Sư đoàn 304 và 320) và quân đội Mỹ (Sư đoàn Kỵ binh không vận số 1).
Hôm đó là ngày 15 tháng 11, ngày thứ hai của trận đánh. Chiến trường không còn phân chia ranh giới rõ ràng nữa. Đất dưới chân chúng ta rung chuyển liên hồi vì pháo dập, rừng trên đầu ta bị xé nát bởi đạn đại liên từ trực thăng Mỹ.
Tiểu đội của Lê Gia Đỉnh được lệnh phải đánh chiếm một mỏm đất cao để chặn đường rút của toán lính Mỹ thuộc Tiểu đoàn 1. Con biết không, lúc đó lính Mỹ hỏa lực mạnh kinh khủng, họ vãi đạn như mưa, cây rừng gãy đổ rào rào như bị phát nương.
Ta nằm cách Đỉnh chỉ vài mét. Ta thấy anh ấy trườn lên, người đầy bùn đất và máu. Một viên đạn bắn tỉa từ phía địch găm trúng đùi anh, máu tuôn ra ướt đẫm ống quần quân giải phóng màu xanh lá mạ. Anh ấy nghiến răng, dùng miếng băng cá nhân tự buộc chặt vết thương rồi lại tiếp tục bò. Anh ấy không kêu một tiếng "Ái" nào, chỉ có hơi thở hì hục, nặng nề như tiếng gió hú qua khe núi.
Khi tiểu đội áp sát được công sự địch, một quả lựu đạn nổ ngay gần chỗ Đỉnh. Ta hét lên: "Đỉnh ơi!". Khói tan đi, ta thấy anh ấy nằm gục xuống, một bên tay đã dập nát, máu từ bụng thấm đỏ cả chiếc thắt lưng da. Ta định lao đến cõng anh về phía sau, nhưng Đỉnh trừng mắt nhìn ta, ánh mắt ấy... ôi chao, nó lạnh lùng và cương quyết đến mức khiến ta phải khựng lại.
Anh ấy thào thào, giọng đặc quánh máu:
"Đừng... đừng phí sức cứu tao. Đưa súng đây, đưa hết lựu đạn cho tao. Bay phải xông lên, không được để chúng nó thoát!"
Ta run rẩy đặt vào tay anh ấy hai quả lựu đạn cuối cùng. Đó là tất cả những gì chúng ta còn lại. Đỉnh nhìn ta, rồi nhìn sang những đồng đội khác đang bị hỏa lực địch ghim chặt dưới chân đồi. Anh ấy dùng răng rút chốt lựu đạn, một tay ghì chặt khối bộc phá áp sát vào ngực.
Trong khoảnh khắc ấy, ta thấy Đỉnh như một vị thần. Anh ấy không còn đau đớn, không còn sợ hãi. Anh ấy dùng chút sức tàn cuối cùng, rướn người vọt lên khỏi miệng hố cá nhân, lao thẳng vào ổ súng máy đang khạc lửa của địch.
"Đoàng!"
Một tiếng nổ chói tai. Cả mỏm đồi rung chuyển. Khói bụi bốc mù mịt.
Khi khói tan, ổ súng máy của địch hoàn toàn câm lặng. Lê Gia Đỉnh đã tan vào không trung, tan vào đất mẹ Chư Pông. Anh ấy chết để mở đường cho chúng ta xông lên. Tiếng thét "Xung phong!" của chúng ta lúc đó không phải là tiếng thét quân lệnh, mà là tiếng thét của sự uất nghẹn và lòng biết ơn tột cùng dành cho người anh cả của tiểu đội.
Sau trận đánh, chúng ta quay lại tìm anh. Nhưng con ạ, chiến trường khốc liệt quá, chẳng còn lại gì cả. Ta chỉ nhặt được một mảnh áo rách và cái nón cối méo xệch nằm lẫn trong đám cỏ tranh cháy sạm. Ta ôm cái nón ấy vào lòng mà khóc như một đứa trẻ.
Lê Gia Đỉnh ngã xuống khi chưa kịp biết mặt đứa con đầu lòng sắp chào đời ở quê nhà. Anh ấy nằm lại đó, không mộ phần, không hương khói suốt nhiều năm trời, chỉ có gió ngàn Tây Nguyên hát mãi khúc ca về người lính đã lấy thân mình làm gạch lót đường cho thắng lợi.



