Ngọn lửa đầu tiên
Mùa thu năm 1945, tại Quảng trường Ba Đình, hàng vạn người dân từ khắp nơi đổ về. Ai cũng mang trong tim niềm hy vọng lớn lao.
Trên lễ đài, vị lãnh tụ kính yêu Hồ Chí Minh đứng trước micro. Giọng Người vang lên giữa không gian rộng lớn:
“Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập…”
Khoảnh khắc ấy đã mở ra một kỷ nguyên mới cho dân tộc.
Nhưng ở một nơi rất xa thủ đô, tại vùng quê nghèo thuộc Đất Đỏ, có một cô bé nhỏ đang lặng lẽ nghe tin về ngày độc lập.
Cô bé ấy tên là Võ Thị Sáu.
Khi ấy, Sáu mới chỉ là một thiếu niên, sống cùng gia đình trong căn nhà nhỏ gần biển. Cuộc sống tuy nghèo nhưng ấm áp.
Từ khi nghe người lớn nói về độc lập, cô bé thường hỏi:
“Độc lập là gì hả mẹ?”
Mẹ cô trả lời:
“Độc lập là khi đất nước mình không còn bị người khác cai trị nữa.”
Câu trả lời ấy đã gieo vào lòng cô một hạt giống — hạt giống của tình yêu đất nước.
Sau năm 1945, chiến tranh vẫn tiếp tục diễn ra ở nhiều nơi.
Quê hương của Sáu thường xuyên bị kiểm soát. Người dân sống trong lo lắng, nhưng cũng âm thầm giúp đỡ lực lượng kháng chiến.
Khi mới 14 tuổi, Võ Thị Sáu đã tham gia làm liên lạc.
Công việc của cô là chuyển thư, mang lương thực, và theo dõi tình hình. Những con đường làng quen thuộc trở thành tuyến đường bí mật.
Một ngày nọ, Sáu được giao nhiệm vụ nguy hiểm.
Cô lặng lẽ tiến về phía khu vực có quân địch. Trái tim đập nhanh, nhưng ánh mắt vẫn bình tĩnh.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, cô nhanh chóng rút lui về phía rừng.
Người dân trong làng bắt đầu nhắc đến cái tên Sáu với sự kính nể.
Nhưng rồi một ngày không may, trong một lần làm nhiệm vụ, cô bị bắt.
Dù bị giam giữ và hỏi cung nhiều lần, Sáu vẫn không tiết lộ bí mật nào.
Năm 1952, cô bị đưa đến Nhà tù Côn Đảo.
Tại đây, nhiều người tù khác đã chứng kiến tinh thần kiên cường của cô gái trẻ.
Tên tuổi của Võ Thị Sáu sau này trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm.


