"NGỌN LỬA ĐẦU TIÊN CỦA MẶT TRẬN NHA TRANG"
Có những con đường chỉ dẫn lối người đi.
Có những công viên chỉ là nơi để dừng chân, nghỉ ngơi.
Nhưng cũng có những địa danh mang trong mình ký ức của một thời hoa lửa, nơi ghi dấu sự hy sinh của những người con đã lấy tuổi xuân và máu xương để đổi lấy nền độc lập cho dân tộc.
Trước Ga Nha Trang hôm nay, giữa nhịp sống bình yên của phố biển, có một công viên nhỏ mang tên Võ Văn Ký. Ít ai biết rằng, chính nơi ấy đã từng là chiến trường ác liệt của những ngày đầu cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
Và người anh hùng đã ngã xuống tại nơi ấy là Đại đội trưởng Đại đội Tự vệ Nha Trang – liệt sĩ Võ Văn Ký, người con ưu tú của quê hương Ninh Thân, Ninh Hòa, Khánh Hòa.
Ngọn lửa mở đầu cho cuộc kháng chiến
Mùa thu năm 1945.
Đất nước vừa giành được độc lập chưa bao lâu thì thực dân Pháp quay trở lại xâm lược Nam Trung Bộ. Khắp Nha Trang, tiếng súng báo hiệu cuộc chiến giữ nước lại vang lên. Trong giờ phút vận mệnh của quê hương bị đe dọa, Võ Văn Ký – người Đại đội trưởng của lực lượng Tự vệ Nha Trang – đã cùng đồng đội nhận nhiệm vụ chiến đấu bảo vệ thành phố. Rạng sáng ngày 23 tháng 10 năm 1945, dưới sự chỉ huy của ông, các chiến sĩ Đại đội Tự vệ phối hợp với lực lượng Nam Tiến tiến công vào khu vực Ga Nha Trang, nơi quân Pháp đang chiếm giữ. Đó là trận đánh mở màn của Mặt trận Nha Trang – Khánh Hòa.
Không chờ đợi, không lùi bước. Ông dẫn đầu đội hình xung phong, trực tiếp chỉ huy mũi tiến công vào vị trí hiểm yếu nhất. Giữa làn đạn dày đặc của kẻ thù, người Đại đội trưởng vẫn kiên cường tiến lên, động viên đồng đội giữ vững trận địa với niềm tin mãnh liệt rằng: quê hương nhất định phải được bảo vệ. Cuộc chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Và ngay trong những giờ phút đầu tiên của cuộc kháng chiến ấy, Võ Văn Ký đã anh dũng hy sinh. Ông trở thành liệt sĩ đầu tiên của Mặt trận Nha Trang – Khánh Hòa, để lại cho quê hương một biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước và tinh thần quyết tử vì độc lập dân tộc.
Người anh hùng của quê hương Khánh Hòa, Võ Văn Ký ra đi khi mới 27 tuổi. Đó là tuổi đẹp nhất của đời người. Là tuổi của những ước mơ còn dang dở, của những dự định chưa kịp hoàn thành. Nhưng trước tiếng gọi của Tổ quốc, ông đã lựa chọn cống hiến tất cả. Ông không chỉ là người chỉ huy dũng cảm trên chiến trường mà còn là tấm gương về tinh thần trách nhiệm, ý chí kiên cường và lòng yêu quê hương tha thiết.
Sự hy sinh của ông đã tiếp thêm sức mạnh cho quân và dân Khánh Hòa tiếp tục chiến đấu suốt hơn một trăm ngày đêm bảo vệ Mặt trận Nha Trang.
Tên tuổi của Võ Văn Ký từ đó trở thành niềm tự hào của quê hương Ninh Hòa nói riêng và tỉnh Khánh Hòa nói chung.
Hôm nay, tên ông được đặt cho một con đường giữa lòng thành phố Nha Trang.
Công viên lịch sử mang tên ông trước Ga Nha Trang vẫn lặng lẽ nhắc nhở mỗi người về những ngày đầu đầy máu lửa của dân tộc.
Đó không chỉ là một địa danh.
Đó còn là lời tri ân dành cho người chiến sĩ đã lấy chính cuộc đời mình để viết nên những trang sử đầu tiên của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp trên mảnh đất Khánh Hòa.
Người anh hùng còn sống mãi
Hôm nay, những chuyến tàu vẫn đều đặn rời Ga Nha Trang, mang theo bao ước mơ và hy vọng đến mọi miền đất nước.
Nhưng nơi đây cũng mãi là điểm hẹn của ký ức.
Là nơi nhắc nhớ về một người Đại đội trưởng năm nào đã ngã xuống khi Tổ quốc vừa bước vào cuộc trường chinh giữ nước.
Người anh hùng ấy đã nằm lại.
Nhưng lòng yêu nước, tinh thần bất khuất và ý chí chiến đấu của ông vẫn còn sống mãi.
Sống trong từng trang sử của quê hương Khánh Hòa.
Sống trong lòng các thế hệ hôm nay.
Sống trong từng bước chân của những người đi qua công viên mang tên ông mỗi ngày.
Và mỗi khi đứng trước Ga Nha Trang, nhìn lá cờ đỏ tung bay giữa bầu trời hòa bình, chúng ta càng thêm biết ơn những người đã ngã xuống để đổi lấy cuộc sống bình yên hôm nay.
"Ông đã đi xa, nhưng tên tuổi vẫn còn ở lại.
Ở lại trong lịch sử quê hương.
Ở lại trong lòng nhân dân Khánh Hòa.
Ở lại trong màu cờ đỏ thắm giữa bầu trời độc lập của Tổ quốc Việt Nam."
Là một đoàn viên thanh niên, tôi càng thấu hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng biết bao máu xương của các thế hệ cha anh. Câu chuyện về liệt sĩ Võ Văn Ký không chỉ giúp tôi thêm tự hào về truyền thống đấu tranh kiên cường của quê hương Khánh Hòa, mà còn nhắc nhở bản thân phải sống có lý tưởng, có trách nhiệm, không ngừng học tập, rèn luyện và cống hiến, góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với sự hy sinh cao cả của những người anh hùng đi trước.


