Cựu Thanh niên xung phong

NGỌN LỬA ĐI QUA HAI THẾ KỶ

Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên không chỉ bằng những chiến thắng vang dội, mà còn bằng bước chân lặng lẽ của hàng triệu con người bình dị. Họ không mang trong mình khát vọng lập nên chiến công để lưu danh hậu thế. Điều họ mang theo chỉ là một lời hẹn với Tổ quốc: Khi đất nước cần, tuổi trẻ sẽ lên đường.

Vĩnh Long29/06/2026BCH LCĐ Khoa Khoa học và sức khỏe - Trường Đại học Cửu Long (Đoàn Trường Đại học Cửu Long)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng người ấy có ông Trần Văn Ký, người con của quê hương Phú Quới, huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long – một cựu Thanh niên xung phong đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để đi cùng vận mệnh dân tộc.

Thời gian đã đi qua hơn nửa thế kỷ.

Mái tóc người thanh niên năm nào giờ đã bạc trắng.

Đôi vai từng gùi lương thực băng rừng, từng san lấp hố bom giữa khói lửa chiến tranh nay đã còng xuống theo năm tháng.

Nhưng trong ánh mắt ấy vẫn còn nguyên một ngọn lửa.

Ngọn lửa của lòng yêu nước.

Ngọn lửa của lý tưởng.

Và ngọn lửa ấy chưa bao giờ tắt.

Năm ấy, đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh.

Mỗi tấc đất quê hương đều in dấu chân của những người con lên đường bảo vệ Tổ quốc.

Tiếng gọi non sông vang lên như mệnh lệnh của trái tim.

Không ai đắn đo.

Không ai so đo mất còn.

Thanh niên Việt Nam khi ấy coi việc được cống hiến là niềm vinh dự lớn nhất của cuộc đời.

Trần Văn Ký cũng bước vào hàng ngũ ấy.

Rời quê hương, rời mái nhà đơn sơ, rời những người thân yêu, ông khoác lên mình màu áo Thanh niên xung phong, mang theo khát vọng của cả một thế hệ.

Đó là thế hệ đã lấy gian khổ làm sức mạnh.

Lấy hy sinh làm lẽ sống.

Lấy độc lập, tự do của dân tộc làm mục tiêu cao nhất.

Giữa bom đạn, ông cùng đồng đội mở đường, tải đạn, vận chuyển lương thực và giữ thông suốt những tuyến giao thông huyết mạch.

Những con đường bị bom cày nát rồi lại được những đôi bàn tay trẻ tuổi vá lành.

Những chuyến hàng nối tiếp nhau ra tiền tuyến.

Những bước chân không biết mỏi đã góp phần tạo nên sức mạnh của cả dân tộc.

Không phải tất cả những người Thanh niên xung phong đều trực tiếp cầm súng.

Nhưng mỗi nhịp cầu họ nối lại, mỗi con đường họ mở thông đều góp phần làm nên chiến thắng.

Đó là chiến công của lòng quả cảm.

Đó là chiến công của những con người thầm lặng.

Đất nước thống nhất.

Tiếng súng vừa ngừng, những người lính Việt Nam lại tiếp tục nhận một sứ mệnh mới.

Tháng Bảy năm 1979, Trần Văn Ký cùng đơn vị lên đường sang Campuchia thực hiện nghĩa vụ quốc tế.

Một lần nữa, ông khoác ba lô lên vai.

Một lần nữa, ông bước vào nơi gian khổ.

Giữa rừng sâu nước bạn, những người lính Việt Nam chiến đấu không chỉ vì biên giới của Tổ quốc, mà còn vì quyền được sống của một dân tộc vừa trải qua thảm họa diệt chủng.

Đó là bản chất cao đẹp của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Chiến đấu vì hòa bình.

Hy sinh vì tình hữu nghị.

Cống hiến mà không đòi hỏi đền đáp.

Có những người đã mãi mãi nằm lại nơi đất bạn.

Có những người trở về với vết thương trên cơ thể và ký ức không bao giờ lành.

Trần Văn Ký là một trong những người trở về.

Mang theo nỗi nhớ đồng đội.

Mang theo lời hứa sống thay cho những người đã ngã xuống.

Chiến tranh kết thúc.

Nhưng hành trình cống hiến của người lính chưa bao giờ dừng lại.

Trở về quê hương, ông lại bắt đầu một cuộc chiến khác.

Cuộc chiến chống đói nghèo.

Chống những hậu quả nặng nề mà chiến tranh để lại.

Đôi bàn tay từng cầm xẻng mở đường nay cầm cuốc khai hoang.

Đôi chân từng vượt núi băng rừng nay cần mẫn trên những thửa ruộng quê hương.

Từ chiến trường đến đồng ruộng, ông vẫn sống bằng một tinh thần duy nhất.

Đó là tinh thần cống hiến.

Có lẽ, điều làm nên vóc dáng của một dân tộc không chỉ là những chiến công trong chiến tranh.

Mà còn là ý chí dựng xây trong hòa bình.

Những người như Trần Văn Ký đã góp phần tạo nên dáng đứng ấy.

Hôm nay, khi đất nước bước vào kỷ nguyên phát triển mới, những người Thanh niên xung phong năm xưa đã trở thành những nhân chứng sống của lịch sử.

Họ không kể nhiều về những gian khổ mình đã trải qua.

Bởi với họ, cống hiến là điều tự nhiên.

Hy sinh là trách nhiệm.

Điều họ mong mỏi nhất là thế hệ trẻ biết yêu nước bằng những việc làm cụ thể.

Học tập tốt hơn.

Lao động sáng tạo hơn.

Sống có trách nhiệm hơn.

Đó chính là sự tiếp nối đẹp nhất của truyền thống dân tộc.

Chiều muộn.

Ánh nắng cuối ngày phủ lên mái tóc bạc của người cựu Thanh niên xung phong.

Ông đứng trước hiên nhà, lặng nhìn cánh đồng đang vào vụ mới.

Phía xa, tiếng trẻ nhỏ cười vang giữa con đường bê tông chạy dài qua xóm nhỏ.

Khung cảnh bình yên ấy là điều mà thế hệ ông đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân để gìn giữ.

Lịch sử sẽ tiếp tục bước về phía trước.

Những người lính năm xưa rồi sẽ dần trở thành ký ức.

Nhưng có những giá trị sẽ còn sống mãi.

Đó là lòng yêu nước.

Đó là tinh thần dấn thân.

Đó là khát vọng cống hiến.

Và đó cũng là ngọn lửa mà những người như ông Trần Văn Ký đã trao lại cho các thế hệ hôm nay.

Ngọn lửa ấy không bùng cháy bằng khói lửa chiến tranh.

Mà cháy trong ý chí dựng xây.

Trong trách nhiệm công dân.

Trong khát vọng đưa Việt Nam vươn mình mạnh mẽ giữa thời đại mới.

Bởi mỗi thế hệ đều có một mặt trận.

Mỗi thời đại đều có một sứ mệnh.

Và trên mọi hành trình của dân tộc, sẽ luôn có những con người bình dị như ông Trần Văn Ký lặng lẽ thắp sáng niềm tin rằng: Khi Tổ quốc cần, người Việt Nam luôn biết cách đứng lên, cống hiến và viết tiếp những trang sử vẻ vang của dân tộc bằng chính cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn