Ngọn Lửa Đi Qua Thời Gian
Ông Nguyễn Đồng Châu bước vào cách mạng từ khi còn là học sinh, lặng lẽ chiến đấu trong biệt đội học sinh Thị ủy Cao Lãnh giữa những năm tháng ác liệt. Từ những đêm đột nhập phá cơ quan địch đến ngày đất nước hòa bình, rồi tiếp tục khoác áo lính và trở về dựng xây quê hương, cuộc đời ông là hành trình bền bỉ của một ngọn lửa yêu nước không bao giờ tắt.

Mỗi buổi chiều, khi tiếng gió thổi qua hàng tre trước sân, ông Nguyễn Đồng Châu thường ngồi rất lâu, không nói gì. Người làng quen với hình ảnh ấy – một cựu chiến binh trầm lặng, từng là Chủ tịch xã, từng là Bí thư Đoàn, nhưng hiếm khi kể về mình. Chỉ khi có người hỏi về chiến tranh, ông mới chậm rãi mở cánh cửa ký ức.
Hơn nửa thế kỷ trước, ông cũng từng ngồi như vậy, nhưng là trong bóng tối. Khi ấy, ông chỉ là một học sinh của vùng Cao Lãnh, khoác chiếc cặp sách cũ, bên trong không phải vở mà là mệnh lệnh của cách mạng. Tháng 2 năm 1971, ông gia nhập Biệt đội học sinh của Thị ủy Cao Lãnh. Ban ngày đến lớp, ban đêm vượt qua những con đường làng ngập nước, đột nhập vào xã Mỹ Trà cũ, mang theo thuốc nổ để phá cơ quan địch. Có những đêm trở về, tay còn run, áo còn mùi khói, nhưng sáng hôm sau vẫn đến lớp như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Chiến tranh kéo dài, tuổi trẻ trôi qua trong lặng lẽ. Đến ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi tiếng súng im bặt, ông đứng giữa dòng người mừng chiến thắng mà lòng không kịp vui trọn vẹn – bởi quá nhiều đồng đội đã nằm lại phía sau. Hòa bình chưa kịp nguôi, tháng 6 năm 1977, ông lại khoác áo lính, về Trung đoàn 4 Pháo binh, tiếp tục những năm tháng quân ngũ cho đến ngày phục viên đầu năm 1982.
Trở về quê hương Bình Hàng Tây, ông không chọn nghỉ ngơi. Ông làm công tác Đoàn, rồi làm Chủ tịch xã, làm Chủ tịch Hội Cựu chiến binh. Không còn tiếng đạn pháo, nhưng vẫn là những ngày dài lo cho dân, cho xóm làng, cho lớp trẻ. Ông làm việc bằng tác phong của người lính cũ: chậm, chắc, không ồn ào.
Giờ đây, chiến tranh chỉ còn trong ký ức. Nhưng với những người từng nghe ông kể, ai cũng hiểu: ngọn lửa của một thời hoa lửa không nằm ở quá khứ. Nó đi theo ông suốt cả cuộc đời – từ cậu học sinh cầm thuốc nổ trong đêm, đến người cán bộ lặng lẽ dựng xây quê hương trong hòa bình.



