Ngọn lửa Điện Biên còn mãi
Tháng Năm lại về trên mảnh đất Điện Biên. Những cánh đồng Mường Thanh xanh mướt dưới nắng, những con đường năm xưa giờ đã đông vui hơn, nhưng trong lòng người Việt Nam, Điện Biên không chỉ là một địa danh. Đó là ký ức, là niềm tự hào và là ngọn lửa chưa bao giờ tắt. Bảy mươi hai năm đã trôi qua kể từ ngày 7 tháng 5 năm 1954. Khói lửa chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi khi nhắc đến Điện Biên Phủ, người ta vẫn nhớ đến 56 ngày đêm rung chuyển núi rừng Tây Bắc.

Tháng Năm lại về trên mảnh đất Điện Biên. Những cánh đồng Mường Thanh xanh mướt dưới nắng, những con đường năm xưa giờ đã đông vui hơn, nhưng trong lòng người Việt Nam, Điện Biên không chỉ là một địa danh. Đó là ký ức, là niềm tự hào và là ngọn lửa chưa bao giờ tắt.
Bảy mươi hai năm đã trôi qua kể từ ngày 7 tháng 5 năm 1954. Khói lửa chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi khi nhắc đến Điện Biên Phủ, người ta vẫn nhớ đến 56 ngày đêm rung chuyển núi rừng Tây Bắc.
Nhớ những đoàn quân hành quân trong mưa rét.
Nhớ những người lính đào giao thông hào dưới pháo sáng.
Nhớ những đôi vai gùi đạn vượt dốc Pha Đin.
Nhớ những dân công lặng lẽ đi trong đêm.
Và nhớ những người đã nằm lại trên đường đến chiến thắng.
Trong số những cái tên ấy có Bế Văn Đàn, người chiến sĩ Tày quê Cao Bằng. Anh không kịp nhìn thấy ngày chiến thắng, nhưng tuổi trẻ của anh đã hòa vào ngọn lửa Điện Biên.
Ngọn lửa ấy không chỉ là lửa của thuốc súng.
Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước.
Của tình đồng đội.
Của ý chí không chịu khuất phục.
Một cựu chiến binh từng trở lại chiến trường xưa đã nói:
– Điều tôi nhớ nhất không phải tiếng pháo. Tôi nhớ ánh mắt của đồng đội trước giờ xuất kích.
Ánh mắt ấy chứa đựng niềm tin.
Niềm tin rằng dù gian khổ đến đâu, dân tộc này cũng sẽ đứng dậy.
Điện Biên đã đi vào lịch sử thế giới như một chiến thắng làm chấn động địa cầu. Nhưng với người Việt Nam, Điện Biên còn là câu chuyện về những con người bình dị.
Có người chỉ là anh nuôi.
Có người là liên lạc.
Có người là dân công.
Có người là chiến sĩ vô danh.
Họ không nghĩ mình làm nên lịch sử.
Họ chỉ nghĩ phải hoàn thành phần việc của mình.
Chính từ hàng triệu việc nhỏ ấy mà sức mạnh lớn lao được tạo nên.
Hôm nay, thế hệ trẻ đến Điện Biên không còn nghe tiếng bom rơi. Các em bước trên những con đường yên bình, đứng trước hầm Đờ Cát, nhìn những đoạn chiến hào còn lại và nghe kể về những năm tháng gian khổ.
Có em hỏi:
– Vì sao các anh ngày xưa có thể chịu đựng được như vậy?
Câu trả lời không nằm ở sức mạnh của một vài con người.
Mà nằm ở tình yêu Tổ quốc của cả một thế hệ.
Ngọn lửa Điện Biên vì thế không thuộc về quá khứ.
Nó vẫn cháy trong hiện tại.
Cháy trong người thầy tận tụy với học trò.
Trong người bác sĩ thức trắng đêm cứu bệnh nhân.
Trong người chiến sĩ giữ bình yên biên cương.
Trong người công nhân, người nông dân, người kỹ sư đang âm thầm xây dựng đất nước.
Mỗi thời có một mặt trận khác nhau.
Nhưng đất nước lúc nào cũng cần những con người biết sống có trách nhiệm.
Chiều xuống trên đồi A1. Gió thổi qua những hàng cây, mang theo sự tĩnh lặng của một vùng đất đã đi qua chiến tranh. Một đoàn học sinh đứng nghiêm trước đài tưởng niệm.
Người hướng dẫn đọc chậm rãi tên những anh hùng liệt sĩ.
Những gương mặt trẻ lặng đi.
Trong khoảnh khắc ấy, khoảng cách giữa quá khứ và hiện tại như gần lại.
Những người đã hy sinh không còn hiện diện bằng hình hài, nhưng họ vẫn sống trong ký ức dân tộc, trong những bài học lịch sử và trong lòng biết ơn của các thế hệ hôm nay.
Ngọn lửa Điện Biên không phải ngọn lửa của hận thù.
Đó là ngọn lửa của khát vọng độc lập, tự do và hòa bình.
Ngọn lửa nhắc chúng ta rằng một dân tộc dù nhỏ bé vẫn có thể làm nên điều lớn lao khi biết đoàn kết và tin vào chính mình.
Đêm xuống trên thành phố Điện Biên Phủ. Những ánh đèn trải dài nơi từng là chiến trường khốc liệt. Cuộc sống bình yên hôm nay chính là điều mà những người lính năm xưa đã gửi gắm bằng tuổi trẻ của họ.
Và vì thế, mỗi mùa tháng Năm trở lại, trong lòng người Việt Nam lại bừng lên một niềm xúc động quen thuộc.
Điện Biên không chỉ là một chiến thắng của lịch sử.
Điện Biên là ngọn lửa của niềm tin, của lòng yêu nước và của ý chí dân tộc.
Ngọn lửa ấy đã cháy trong những năm tháng gian khổ nhất.
Đang cháy trong công cuộc xây dựng đất nước hôm nay.
Và sẽ còn được truyền lại cho mai sau.
Bởi ngọn lửa Điện Biên không chỉ thuộc về năm 1954. Ngọn lửa ấy còn mãi trong trái tim của dân tộc Việt Nam.


