NGỌN LỬA ĐIỆN BIÊN – LỜI HỨA CỦA TUỔI TRẺ HÔM NAY
NGỌN LỬA ĐIỆN BIÊN – LỜI HỨA CỦA TUỔI TRẺ HÔM NAY
Trong những buổi sinh hoạt chi đoàn, khi nhắc về Chiến dịch Điện Biên Phủ, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên – không chỉ học một bài học lịch sử, mà còn được chạm vào những ký ức sống động qua lời kể của bà Mai Thị Thạch, người nữ dân quân năm xưa. Bà kể, năm 1954, khi mới mười chín tuổi, bà cùng nhiều chị em tham gia dân quân du kích. Không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhiệm vụ của các bà là tiếp lương, tải đạn, mở đường phục vụ tiền tuyến. Những bước chân tuổi xuân in dấu trên những triền núi quanh lòng chảo Điện Biên Phủ. Hành quân không kể ngày đêm, đến đâu phát cây, đào hầm hàm ếch đến đó. Pháo sáng của địch quét ngang bầu trời, có lúc rọi sát trước mặt, nhưng không ai run sợ. Nghe đến đó, chúng tôi lặng đi. Bởi ở tuổi mười chín hôm nay, nhiều người trong chúng tôi vẫn còn bỡ ngỡ trước những thử thách nhỏ bé của cuộc sống. Còn thế hệ của bà, ở tuổi mười chín, đã sẵn sàng đối mặt với bom đạn, sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc. Cuộc sống khi ấy thiếu thốn trăm bề. Cơm ăn đạm bạc, giấc ngủ chập chờn giữa rừng sâu. Có những đêm nghe tin đồng đội ngã xuống, nước mắt hòa cùng mưa rừng. Nhưng chính sự mất mát ấy lại thắp lên trong họ ngọn lửa quyết tâm. Nghĩ đến những người cùng trang lứa đang trực diện nơi chiến hào, các bà càng sục sôi khí thế, quyết giữ vững mạch máu hậu cần cho tiền tuyến. Chúng tôi nhận ra rằng, chiến thắng Điện Biên Phủ không chỉ được làm nên bởi những trận đánh vang dội, mà còn bởi những bước chân thầm lặng, những đôi vai gánh đạn, những bàn tay đào hầm trong đêm tối. Đó là sức mạnh của tinh thần đoàn kết, của ý chí “quyết chiến, quyết thắng”. Hôm nay, đất nước hòa bình, không còn tiếng bom rơi đạn nổ. Nhưng tinh thần Điện Biên vẫn là ngọn lửa soi đường cho tuổi trẻ. Nếu ngày xưa các bà xung kích nơi tuyến lửa, thì hôm nay đoàn viên thanh niên phải xung kích trong học tập, lao động, chuyển đổi số, bảo vệ môi trường, phát triển kinh tế và xây dựng quê hương giàu đẹp. Nghe câu chuyện của bà Mai Thị Thạch, chúng tôi hiểu rằng lòng yêu nước không phải điều gì xa vời. Đó là sự dấn thân, là trách nhiệm trong từng việc nhỏ hằng ngày. Là học tập tốt hơn, làm việc hiệu quả hơn, sống có ích hơn. Thời hoa lửa đã lùi xa hơn bảy thập kỷ, nhưng ký ức ấy không bao giờ cũ. Với chúng tôi – những đoàn viên hôm nay – đó là lời nhắc nhở về sự biết ơn và cũng là lời hứa: sẽ tiếp bước thế hệ đi trước, giữ vững và thắp sáng ngọn lửa Điện Biên trong hành trình xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.



