Cựu chiến binh

NGỌN LỬA ĐIỆN BIÊN TRONG KÝ ỨC ÔNG NỘI

Hưng Yên13/12/2025Nguyễn Đình Phong (Học sinh lớp 8A Trường THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Không cần những bộ phim hành động gay cấn hay những câu chuyện kiếm hiệp kỳ ảo, người hùng vĩ đại nhất trong lòng em chính là ông nội. Ông em – mái tóc bạc phơ, dáng người gầy gò, lưng đã hơi còng theo năm tháng – thường ngồi bên hiên nhà, chậm rãi kể cho em nghe về một thời mà ông gọi bằng cái tên rất đẹp: “thời hoa lửa”. Đó là thời tuổi trẻ của ông được đo bằng tiếng bom rền, khói đạn mịt mù và tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.

Trong rất nhiều câu chuyện ông kể, em thích nghe nhất là câu chuyện về trận chiến Điện Biên Phủ. Bởi với em, đó không chỉ là một chiến thắng vang dội của dân tộc, mà còn là nơi lưu giữ những năm tháng hào hùng, rực lửa nhất của cuộc đời ông.

Ông kể rằng, ngày ấy ông mới ngoài hai mươi tuổi – cái tuổi tràn đầy sức sống, ước mơ và lòng yêu nước. Cùng đồng đội, ông hành quân băng rừng, vượt suối, leo qua những con dốc cheo leo để tiến về mặt trận. Con đường tiếp tế gian khổ đến mức khó có thể hình dung:
“Chúng ta đi không giày, không mũ, trong ba lô chỉ có gạo rang và bên người là khẩu súng.”
Thiếu thốn đủ bề, bữa đói bữa no, đêm ngủ trong hầm đất lạnh buốt, nhưng ánh mắt ông khi kể lại vẫn ánh lên sự kiên cường và niềm tin sắt đá.

Ông nội em là một chiến sĩ công binh. Nhiệm vụ của ông và đồng đội là đào hầm, mở đường, và đặc biệt là lắp đặt khối bộc phá lớn để phá hủy hầm ngầm của địch tại cứ điểm Đồi A1 – một trong những cứ điểm kiên cố và ác liệt nhất. Đêm ấy, trời tối đen như mực, tiếng súng nổ dồn dập, ánh chớp lửa lóe lên từ họng súng soi sáng cả một góc trời. Ông bảo, đó chính là những “bông hoa lửa” – hoa lửa của chiến tranh, của hy sinh và của lòng quả cảm.

Trong lúc đào hào, pháo địch bất ngờ nổ ngay gần. Đất đá văng tung tóe, ông suýt bị thương nặng, may mắn chỉ để lại một vết xước sâu trên cánh tay. Ông nói với em bằng giọng trầm lắng:
“Lúc ấy, nỗi sợ nhỏ hơn lòng căm thù và quyết tâm. Mỗi nhát cuốc, nhát xẻng đều là lời thề giải phóng đất nước.”

Khoảnh khắc khối bộc phá phát nổ là giây phút không ai trong số họ có thể quên. Tiếng nổ long trời lở đất đã mở ra bước ngoặt quyết định cho toàn chiến dịch. Ông và đồng đội lao lên phía trước, bất chấp hiểm nguy. Khi lá cờ “Quyết chiến – Quyết thắng” tung bay trên nóc hầm địch, ông chỉ đứng lặng nhìn, mồ hôi hòa cùng bụi đất và cả những giọt nước mắt hạnh phúc.

Hôm nay, ông em không còn phải cầm súng nữa. Nhưng mỗi lần nhìn tấm huy chương đã mờ màu theo năm tháng trên ngực áo ông, em lại thấy hiện lên cả một thời trai trẻ không khuất phục. Em hiểu rằng “thời hoa lửa” ấy không chỉ là chiến tranh, mà còn là lòng yêu nước nồng nàn, là tình đồng đội keo sơn, là ý chí sắt đá của một thế hệ đã dám sống và hy sinh vì Tổ quốc.

Là một học sinh lớp 8, em tự nhủ sẽ cố gắng học tập và rèn luyện thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh của ông nội và của bao thế hệ cha anh đi trước. Em nguyện giữ gìn và xây dựng đất nước Việt Nam – đất nước đã được đánh đổi bằng máu, bằng tuổi trẻ và bằng những ngọn lửa bất diệt của thời hoa lửa.
Và em sẽ luôn tự hào khi nói rằng: ông nội em là một người lính Cụ Hồ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGỌN LỬA ĐIỆN BIÊN TRONG KÝ ỨC ÔNG NỘI | Câu chuyện thời hoa lửa