Bài viết

Ngọn lửa dũng cảm giữa lòng địch

Phú Thọ05/12/2025Bạch Văn Tú (Tung Đoàn 124)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn nhớ rõ ngày ấy, Sài Gòn đang rực lửa căm thù. Giặc Pháp quay lại, và chúng ta phải chiến đấu ngay trong lòng thành phố. Lê Văn Tám, một cậu bé giao liên mới 17 tuổi, nhưng ánh mắt lúc nào cũng rực lên lòng căm hờn.

Nhiệm vụ của Tám là vận chuyển thư từ, nhưng cậu luôn muốn làm điều gì đó lớn hơn. Mục tiêu của chúng tôi là kho đạn Thị Nghè - trái tim cung cấp vũ khí cho địch. Cả đội biết, đột nhập vào đó là điều không tưởng.

Ngày 17 tháng 10 năm 1945, tôi thấy Tám. Cậu bé không nói gì, chỉ gật đầu với tôi rồi biến mất vào khu vực kho. Chỉ một lát sau, một tiếng nổ lớn xé toang bầu trời Sài Gòn, theo sau là ngọn lửa cháy ngùn ngụt. Đó không phải là ngọn lửa bình thường, đó là ngọn lửa của sự hy sinh.

Chúng tôi nghe kể lại rằng, Tám đã tẩm xăng vào người, lao vào kho đạn và châm lửa. Tôi đã khóc, không phải vì sợ hãi, mà vì sự dũng cảm phi thường của một người lính nhỏ bé. Tám hy sinh, nhưng kho đạn địch bị phá hủy hoàn toàn. Ngọn lửa của Tám là ngọn đuốc thắp sáng tinh thần kháng chiến của toàn miền Nam – nó cho thấy, không cần vũ khí tối tân, chỉ cần lòng quả cảm và quyết tâm vì độc lập, người Việt Nam sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn