Khác

NGỌN LỬA ĐƯỢC TRAO – TỪ MỘT DÒNG CHỮ CHƯA KỊP KHÉP LẠI

Trong một buổi chiều yên ả tại Bảo tàng Đà Nẵng, giữa không gian tĩnh lặng của những kỷ vật đã đi qua chiến tranh, tôi bắt gặp một cuốn sổ nhỏ. Nó nằm khiêm nhường sau lớp kính, không có gì nổi bật, không khiến người ta dừng lại ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng rồi, bằng một cách rất tự nhiên, tôi bước chậm lại, cúi gần hơn… và đọc. Trang giấy đã cũ. Nét chữ không còn sắc nét. Có những chỗ nhòe đi, như thể đã từng có bàn tay vội vã, có giọt mồ hôi, hay có lẽ cả nước mắt. Ở trang cuối, chỉ còn lạ

Đà Nẵng05/07/2026Nguyễn Phan Vinh (Điện Bàn Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một buổi chiều yên ả tại Bảo tàng Đà Nẵng, giữa không gian tĩnh lặng của những kỷ vật đã đi qua chiến tranh, tôi bắt gặp một cuốn sổ nhỏ. Nó nằm khiêm nhường sau lớp kính, không có gì nổi bật, không khiến người ta dừng lại ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng rồi, bằng một cách rất tự nhiên, tôi bước chậm lại, cúi gần hơn… và đọc.

Trang giấy đã cũ. Nét chữ không còn sắc nét. Có những chỗ nhòe đi, như thể đã từng có bàn tay vội vã, có giọt mồ hôi, hay có lẽ cả nước mắt. Ở trang cuối, chỉ còn lại một dòng chữ, viết chưa trọn vẹn:

“Nếu ngày mai không trở về, xin đừng gọi đó là mất mát…”

Không dấu chấm. Không lời giải thích.
Chỉ là một câu nói dừng lại, nhưng không hề khép lại.

Và cũng từ khoảnh khắc ấy, tôi biết mình đang đứng trước một câu chuyện không thể đọc bằng mắt, mà phải lắng nghe bằng lòng.

“Thời hoa lửa” – cái tên nghe như một bài thơ. Nhưng phía sau đó là những năm tháng mà tuổi trẻ không được sống chậm. Người ta lớn lên rất nhanh, không phải vì thời gian trôi nhanh hơn, mà vì mỗi ngày đều đứng trước những lựa chọn không thể trì hoãn. Ở đó, có những con người đã chọn rời bỏ sự bình yên riêng mình để bước vào nơi mà sự sống và cái chết gần nhau đến lạ. Những cái tên như Võ Thị Sáu, Nguyễn Văn Trỗi hay Nguyễn Thị Định không chỉ còn là những dòng chữ trong sách, mà là những nhịp đập rất thật của một thời đã sống hết mình cho đất nước.

Cuốn sổ ấy thuộc về một nữ thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Cô hai mươi tuổi. Cái tuổi mà học sinh của tôi hôm nay còn đang bận rộn với những ước mơ giản dị và những nỗi lo rất nhỏ. Công việc của cô là giữ cho con đường luôn được thông suốt – một công việc thầm lặng nhưng lại gắn với sự sống còn của bao người phía trước. Trong một đêm bom, con đường bị vùi lấp, đất đá đổ xuống, mọi thứ trở nên hỗn loạn. Và trong chính khoảnh khắc ấy, cô đã viết: “Đường bị chặn rồi. Nếu mình dừng lại, xe sẽ không qua…”.

Câu văn dừng lại, nhưng con người thì không dừng lại.

Không có mệnh lệnh nào được ghi ra. Không có lời hô hào nào vang lên. Chỉ có những bước chân quay lại con đường trong đêm tối, có những bàn tay lặng lẽ làm việc, có những con người không cần ai nhìn thấy, chỉ cần con đường được mở ra.

Sáng hôm sau, những đoàn xe vẫn đi qua.

Và có những người… không đi tiếp.

Khi đọc lại dòng chữ cuối cùng – “xin đừng gọi đó là mất mát” – tôi bỗng hiểu rằng, có những sự hi sinh không thể gọi tên bằng những từ quen thuộc. Nếu chỉ gọi đó là mất mát, có lẽ chúng ta đã nhìn câu chuyện ấy từ phía thiếu đi. Bởi ở một phía khác, có những điều đã được trao lại rất lặng lẽ: một con đường được nối dài, một hành trình được tiếp tục, một cuộc sống bình yên được giữ gìn cho những người chưa từng gặp họ.

Sự ra đi ấy không làm câu chuyện khép lại.
Nó khiến câu chuyện được viết tiếp – theo một cách khác.

Trở về lớp học, tôi mang theo câu chuyện ấy không phải như một tư liệu, mà như một điều cần được chia sẻ. Tôi nhìn học sinh của mình – những gương mặt trong trẻo, lớn lên trong một thời đại không còn tiếng bom – và tự hỏi: làm thế nào để các em hiểu được giá trị của những điều đang có? Làm thế nào để một câu chuyện của quá khứ không trở thành điều xa xôi, mà trở thành một phần trong cách các em suy nghĩ và lựa chọn?

Có lẽ, câu trả lời không nằm ở việc kể thật nhiều, mà ở việc kể đủ sâu.

Để các em hiểu rằng “thời hoa lửa” không chỉ là những năm tháng đã qua, mà là một cách sống. Một cách sống mà ở đó, con người biết đặt điều lớn lao lên trên điều nhỏ bé, biết kiên trì với điều đúng đắn, và biết sống có trách nhiệm với những gì mình đang có.

Ngày hôm nay, các em không cần đi qua chiến tranh. Nhưng các em cần học cách bước qua những thử thách của chính mình bằng sự kiên trì, bằng ý thức, bằng một tinh thần không dễ dàng bỏ cuộc. Nếu thế hệ trước đã dùng tuổi trẻ để giữ lấy đất nước, thì thế hệ hôm nay cần dùng trí tuệ và nhân cách để làm cho đất nước ấy tốt đẹp hơn.

Chiều hôm ấy, khi rời khỏi bảo tàng, tôi vẫn nhớ dòng chữ chưa kịp khép lại trong cuốn sổ nhỏ. Tôi chợt nghĩ, có lẽ người viết không kịp đặt dấu chấm… không phải vì chưa viết xong, mà vì câu chuyện ấy vốn dĩ không nên kết thúc.

Nó đang tiếp tục, rất khẽ, trong những lớp học.
Trong những bài học được kể lại.
Trong những lựa chọn rất nhỏ mỗi ngày của người trẻ.

Và ở một nơi nào đó, ngọn lửa của “thời hoa lửa” vẫn đang cháy – không ồn ào, không rực rỡ, nhưng đủ ấm để soi sáng con đường phía trước.

Ngọn lửa ấy đã được trao.
Và có lẽ, điều đẹp nhất không phải là nó đã từng cháy rực,
mà là nó vẫn đang được giữ gìn – trong những trái tim biết lắng nghe và biết tiếp nối.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGỌN LỬA ĐƯỢC TRAO – TỪ MỘT DÒNG CHỮ CHƯA KỊP KHÉP LẠI | Câu chuyện thời hoa lửa