NGỌN LỬA DƯỚI GỐC BẦN
Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt ở vùng Đồng Tháp Mười, một cậu bé mới mười lăm tuổi đã trở thành người liên lạc bí mật cho lực lượng cách mạng. Trong ký ức của ông Nguyễn Văn Hòa, có một đêm mưa không bao giờ phai, khi ngọn đèn dầu dưới gốc cây bần đã trở thành tín hiệu cứu sống cả một tổ du kích. Câu chuyện không chỉ nói về lòng dũng cảm mà còn là minh chứng cho tinh thần đoàn kết của người dân quê hương trong những năm tháng "hoa lửa".
Mỗi lần nhắc đến chiến tranh, ông Nguyễn Văn Hòa lại lặng người rất lâu. Ông nói rằng có những ký ức dù đã hơn nửa thế kỷ vẫn hiện rõ như mới hôm qua.
Năm ấy, ông mới mười lăm tuổi. Quê hương ngày nào cũng vang tiếng máy bay, tiếng súng và những cuộc càn quét. Người dân vừa sản xuất, vừa đào hầm tránh bom, vừa âm thầm nuôi giấu cán bộ cách mạng.
Vì còn nhỏ tuổi, ông Hòa được giao làm liên lạc. Công việc tưởng đơn giản nhưng vô cùng nguy hiểm. Ban ngày ông chăn trâu, cắt cỏ như bao đứa trẻ khác. Đêm xuống, ông lặng lẽ mang những mẩu giấy nhỏ được giấu trong ống tre hoặc bọc kín trong lá chuối để chuyển đến các điểm hẹn.
Một buổi chiều cuối mùa mưa, đơn vị du kích nhận được tin sẽ có cuộc càn lớn vào rạng sáng hôm sau. Tuy nhiên, tổ công tác đang hoạt động ở phía bên kia cánh đồng vẫn chưa nhận được thông tin.
Đêm đó mưa như trút nước. Những con đường đất biến thành bùn lầy, nước dâng ngập gần tới đầu gối. Ông Hòa nhận nhiệm vụ mang tin khẩn.
Đi được nửa đường thì phát hiện có toán lính đang phục kích. Không thể tiếp tục, ông nhớ đến tín hiệu đã được quy ước từ trước.
Dưới một gốc cây bần ven rạch có treo chiếc đèn dầu nhỏ. Nếu đèn sáng ba lần rồi tắt sẽ báo hiệu có nguy hiểm và yêu cầu lực lượng đổi hướng hành quân.
Ông lặng lẽ bò sát mé nước, nhiều lần suýt bị phát hiện. Khi tới được gốc bần, ông che chiếc đèn bằng tàu lá rồi thắp sáng ba lần theo đúng ám hiệu.
Ở phía xa, tổ du kích đã kịp nhận tín hiệu. Họ đổi hướng, men theo con rạch nhỏ để rút lui an toàn.
Rạng sáng hôm sau, khu vực cũ bị địch bao vây và bắn phá dữ dội. Nếu không có tín hiệu ấy, nhiều cán bộ có thể đã hy sinh.
Sau trận càn, người chỉ huy chỉ nắm chặt vai cậu bé và nói:
"Con không cầm súng, nhưng đêm nay con đã cứu cả đơn vị."
Ông Hòa kể, đó là lần đầu tiên ông hiểu rằng lòng dũng cảm không nằm ở tuổi tác hay sức mạnh, mà ở sự sẵn sàng làm điều đúng vì Tổ quốc.
Chiến tranh kết thúc, ông trở về làm ruộng. Chiếc đèn dầu năm xưa không còn nữa, nhưng mỗi lần nhìn những hàng bần xanh bên bờ rạch, ông vẫn nhớ đêm mưa ấy. Trong ký ức của ông, ánh đèn nhỏ giữa màn đêm giống như niềm tin của người dân quê hương: dù bom đạn có khốc liệt đến đâu, ánh sáng của lòng yêu nước vẫn không bao giờ tắt.
Ngày nay, thế hệ trẻ không còn phải đối mặt với bom rơi đạn nổ, nhưng vẫn có trách nhiệm giữ gìn ngọn lửa ấy bằng cách học tập, lao động, cống hiến và gìn giữ những giá trị lịch sử mà cha ông đã đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương.
Bởi có những ngọn lửa không cháy bằng xăng dầu hay thuốc súng, mà cháy bằng lòng yêu nước và niềm tin của con người. Đó chính là ngọn lửa đã thắp sáng cả một thời hoa lửa của dân tộc Việt Nam.



