Khác

NGỌN LỬA GIỮ MẠCH MÁU GIAO THÔNG

NGỌN LỬA GIỮ MẠCH MÁU GIAO THÔNG

16/03/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGỌN LỬA GIỮ MẠCH MÁU GIAO THÔNG

Trong một buổi sinh hoạt truyền thống của Đoàn xã Sin Suối Hồ, khi những câu chuyện về một thời “hoa lửa” của dân tộc được nhắc lại, nhiều đoàn viên, thanh niên đã lặng đi khi nghe kể về ngầm Khe Rộc – nơi từng được gọi là “mạch máu giao thông” nối hậu phương với tiền tuyến.

Ngày ấy, ngầm Khe Rộc là điểm vượt sông duy nhất để những đoàn xe vận tải chở lương thực, đạn dược ra mặt trận. Ban ngày, dòng sông hiền hòa, nước trong vắt nhìn thấy cả đáy. Nhưng mỗi khi đêm xuống, nơi đây lại trở thành “túi lửa” – điểm đánh phá ác liệt của máy bay địch nhằm cắt đứt tuyến tiếp tế.

Bên bờ sông, đội thanh niên xung phong của ngầm Khe Rộc thay nhau trực suốt đêm. Nhiệm vụ của họ là thắp lửa dẫn đường, vá lại mặt ngầm, cứu những chiếc xe bị sa lầy giữa dòng nước xiết.

Đội trưởng là anh Tư – người con miền Trung có bờ vai rộng và giọng nói khàn vì khói bom. Mỗi khi đoàn xe chuẩn bị vượt ngầm, anh thường dặn đồng đội:

“Xe qua được là mình còn sống. Xe dừng lại là tiền tuyến thiếu đạn.”

Phía thượng nguồn, trung đội bộ đội vận tải do trung đội trưởng Hưng chỉ huy chờ sẵn lệnh vượt sông. Những đoàn xe chỉ được phép di chuyển trong đêm tối, không bật đèn pha, chỉ dựa vào những đốm lửa nhỏ bên bờ sông do thanh niên xung phong thắp lên làm tín hiệu dẫn đường.

Trong đội dân quân địa phương có chị Lành – một người phụ nữ góa chồng, vừa làm nhiệm vụ cảnh giới vừa cứu thương. Chị thuộc từng khúc nước xiết, từng hòn đá ngầm dưới dòng sông. Bà con trong vùng thường nói với nhau:

“Có chị Lành đứng bờ, xe không sợ trôi.”

Người nhỏ tuổi nhất trong đội là Bé Năm – cậu thiếu niên mới mười bốn tuổi, con nhà chài sống bên sông. Năm bơi giỏi, lặn khỏe nên được giao nhiệm vụ dẫn dây và cứu người khi xe bị sa xuống hố nước. Trên cổ cậu lúc nào cũng đeo một chiếc còi gỗ để báo hiệu khi có sự cố.

Một đêm trăng non, khi đoàn xe chuẩn bị vượt ngầm, bầu trời bất ngờ rung lên bởi tiếng máy bay địch. Pháo sáng thả xuống, sáng rực cả khúc sông.

Anh Tư lập tức hét lớn:

“Tắt lửa! Ẩn nấp!”

Bom trút xuống dồn dập. Một quả bom rơi trúng đầu ngầm, nước bắn cao như cột. Một chiếc xe tải mất lái, trượt bánh rồi chao mạnh trước khi sa xuống một hố nước sâu.

Tiếng kêu cứu vang lên giữa tiếng bom nổ.

Không kịp chờ lệnh, Bé Năm lao thẳng xuống dòng sông đang cuộn xiết. Giữa làn nước đục ngầu, cậu bơi tới cabin chiếc xe, buộc sợi dây cứu hộ vào cửa xe rồi thổi còi báo hiệu.

Trên bờ, anh Tư, trung đội trưởng Hưng và chị Lành cùng đồng đội căng mình kéo dây. Sóng nước đánh mạnh, bom vẫn nổ dồn dập khiến sợi dây nhiều lần suýt tuột khỏi tay.

Giữa lúc ấy, Bé Năm nhìn về phía bờ và nhận ra ngọn lửa dẫn đường đã tắt. Nếu không có tín hiệu ấy, đoàn xe phía sau sẽ không thể tiếp tục vượt ngầm.

Không chút do dự, cậu leo lên một mỏm đá giữa dòng sông. Từ túi áo, cậu lấy chiếc bật lửa nhỏ, dùng thân mình che gió và cố gắng thắp lại ngọn lửa dẫn đường.

Trong màn đêm dày đặc khói bom, một đốm lửa nhỏ lại bừng sáng.

Nhưng đúng lúc ấy, một tiếng nổ dữ dội vang lên.

Khi khói bụi tan dần, ngọn lửa vẫn cháy, soi rõ lối vượt ngầm cho đoàn xe tiếp tục tiến về phía trước. Còn Bé Năm đã ngã xuống giữa dòng sông đen ngòm.

Đêm hôm ấy, toàn bộ đoàn xe vận tải đã vượt ngầm an toàn, kịp thời tiếp tế cho mặt trận.

Sáng hôm sau, người ta tìm thấy chiếc còi gỗ của Năm mắc trên một bụi lau bên bờ sông.

Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, tại ngầm Khe Rộc người ta đã xây dựng một cây cầu bê tông vững chãi bắc qua dòng sông.

Bên lan can cầu có một ngọn đèn nhỏ được thắp sáng suốt đêm. Cạnh đó là tấm biển khắc dòng chữ giản dị:

“Nơi đây, thanh niên xung phong, bộ đội, dân quân và một thiếu niên đã thắp lửa giữ mạch máu giao thông của Tổ quốc.”

Câu chuyện kết thúc, nhưng khiến nhiều đoàn viên, thanh niên xã Sin Suối Hồ lặng im hồi lâu.

Bởi dòng sông năm xưa vẫn chảy như bao dòng sông khác,
nhưng ngọn lửa được thắp lên trong đêm bom đạn ấy –
ngọn lửa của lòng dũng cảm và tinh thần tuổi trẻ –
thì vẫn còn sáng mãi trong lòng người hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn