NGỌN LỬA GIỮA ĐẠI NGÀN
NGỌN LỬA GIỮA ĐẠI NGÀN

Có những ký ức dù thời gian trôi qua vẫn không thể phai mờ. Có những con người bình dị nhưng lại mang trong mình cả một thời hoa lửa của dân tộc. Với chúng tôi, câu chuyện của bác Nguyễn Hữu Dự – người quân y năm xưa – chính là một ký ức như thế.
Bác sinh ngày 14/4/1942, quê ở Phú Thọ. Năm 27 tuổi, trong không khí sục sôi của ngày hội nhập ngũ của thanh niên, bác đã quyết định rời quê hương, gác lại tất cả để lên đường. Không phải là người trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, bác chọn làm quân y của Sư đoàn 320, Binh đoàn Tây Nguyên – một công việc thầm lặng nhưng đầy hiểm nguy, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết luôn mong manh.
Nhắc về những năm tháng ấy, ánh mắt bác chợt xa xăm. Đó là năm 1973 – khi chiến tranh vẫn còn khốc liệt. Giữa đại ngàn Tây Nguyên bạt ngàn, bác và đồng đội phải băng rừng, lội suối, di chuyển không ngừng. Con đường hành quân không chỉ dài mà còn đầy hiểm nguy, mỗi bước đi đều có thể đối mặt với bom đạn hoặc bệnh tật.
Thiếu thốn là điều không thể tránh khỏi. Không có đủ lương thực, không có thuốc men đầy đủ, mọi thứ đều phải tự xoay xở. Bác kể, có những ngày phải đốt cỏ tranh để lấy tro làm muối – một chi tiết nhỏ thôi, nhưng đủ để thấy cuộc sống lúc ấy khắc nghiệt đến nhường nào. Giữa rừng sâu, con người phải học cách sống, cách chịu đựng, và quan trọng nhất là không được gục ngã.
Nhưng có lẽ, điều khiến bác day dứt nhất không phải là gian khổ, mà là những mất mát. Là người quân y, bác đã nhiều lần chứng kiến đồng đội bị thương, thậm chí hy sinh ngay trước mắt mình. Có những ca cấp cứu diễn ra trong đêm tối, ánh đèn le lói, xung quanh vẫn còn vọng lại tiếng súng. Bác đã cố gắng hết sức để giữ lại sự sống cho đồng đội, nhưng không phải lúc nào cũng thành công. Những khoảnh khắc ấy, theo bác suốt cả cuộc đời.
“Có người vừa còn nói chuyện với mình hôm trước, hôm sau đã không còn nữa…” – giọng bác chùng xuống. Câu nói giản dị nhưng nặng trĩu, như chứa đựng cả một phần ký ức không thể gọi tên.
Thế nhưng, giữa tất cả những mất mát ấy, vẫn luôn cháy lên một niềm tin mãnh liệt – niềm tin vào ngày đất nước hòa bình. Và rồi ngày ấy cũng đến. Khi nghe tin giải phóng, bác và đồng đội như vỡ òa. Niềm vui không chỉ là chiến thắng, mà còn là sự kết thúc của những tháng ngày bom đạn, là ước mơ được trở về, được sống một cuộc đời bình thường như bao người.
Giờ đây, khi đã đi qua gần trọn cuộc đời, bác Nguyễn Hữu Dự sống bình dị bên gia đình. Không còn tiếng súng, không còn những đêm thức trắng giữa rừng, nhưng ký ức vẫn còn đó – âm thầm, sâu lắng.
Trước khi chia tay, bác nhìn chúng tôi – những người trẻ sinh ra trong hòa bình – và nói một câu khiến chúng tôi không thể nào quên:
“Hòa bình không phải tự nhiên mà có.”
Chỉ một câu nói thôi, nhưng như một lời nhắc nhở. Rằng phía sau cuộc sống yên bình hôm nay là biết bao hy sinh, mất mát. Rằng thế hệ trẻ không chỉ cần biết ơn, mà còn phải sống xứng đáng – để ngọn lửa mà những người như bác đã thắp lên sẽ không bao giờ tắt.
Câu chuyện của bác không chỉ là câu chuyện của riêng một con người. Đó là câu chuyện của cả một thế hệ – những con người đã đi qua chiến tranh, mang theo nỗi đau, nhưng cũng giữ trọn niềm tự hào. Và với chúng tôi, đó sẽ mãi là một ngọn lửa – âm ỉ nhưng không bao giờ tắt trong tim.



