Bài viết

“NGỌN LỬA GIỮA ĐẠI NGÀN”

Lào Cai19/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, chiến trường Tây Nguyên luôn là nơi diễn ra nhiều trận chiến ác liệt. Núi rừng hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt, bom đạn cày xới ngày đêm nhưng những người lính giải phóng vẫn kiên cường bám trụ để bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc.

Cựu chiến binh Hoàng Văn Duy, quê tại Lào Cai, đến nay vẫn nhớ như in những ngày tháng chiến đấu giữa đại ngàn Tây Nguyên năm 1971.

Ông nhập ngũ khi vừa tròn 19 tuổi. Ngày rời quê hương, mẹ ông gói cho con trai vài nắm cơm nếp và dặn dò: “Dù gian khổ thế nào cũng phải giữ gìn sức khỏe để trở về”. Mang theo lời mẹ, chàng trai trẻ lên đường với niềm tin đất nước nhất định sẽ hòa bình.

Sau nhiều tháng huấn luyện, đơn vị của ông hành quân vào Tây Nguyên. Những cánh rừng bạt ngàn, những con dốc dựng đứng và những trận mưa kéo dài khiến cuộc sống của người lính vô cùng gian nan. Có thời điểm cả đơn vị phải ăn rau rừng, uống nước suối cầm hơi vì đường tiếp tế bị địch đánh phá.

Khó khăn lớn nhất đối với người lính lúc ấy không chỉ là bom đạn mà còn là bệnh sốt rét rừng. Nhiều chiến sĩ đang khỏe mạnh bỗng sốt cao, người run lên vì rét giữa tiết trời oi nóng. Thuốc men thiếu thốn, anh em phải thay nhau chăm sóc đồng đội.

Ông Duy kể rằng vào một đêm cuối mùa mưa năm ấy, đơn vị nhận nhiệm vụ chốt giữ một ngọn đồi quan trọng. Trời tối đen như mực, mưa rừng xối xả, đất đỏ bám đầy quần áo. Khi mọi người vừa đào xong công sự thì pháo địch bắt đầu dội xuống dữ dội.

Tiếng nổ rung chuyển cả núi rừng. Đất đá văng tung tóe, cây rừng đổ gãy khắp nơi. Trong khói lửa mịt mù, người tiểu đội trưởng vẫn liên tục động viên anh em giữ vững trận địa.

Giữa lúc ác liệt nhất, bếp Hoàng Cầm phía sau trận địa bất ngờ bị dập tắt do mưa lớn. Biết đồng đội nhiều giờ chưa có gì ăn nóng, một chiến sĩ hậu cần trẻ tuổi đã liều mình nhóm lại bếp lửa giữa mưa bom để nấu nồi cháo cho cả đơn vị.

Ngọn lửa nhỏ bập bùng giữa núi rừng đêm ấy khiến ai cũng xúc động. Bởi trong hoàn cảnh chiến tranh khốc liệt, chỉ một bát cháo nóng cũng đủ tiếp thêm sức mạnh cho những người lính tiếp tục chiến đấu.

Ông Duy nhớ mãi hình ảnh người chiến sĩ trẻ ngồi che bếp lửa bằng chính tấm áo mưa của mình để giữ cho nồi cháo không tắt. Không lâu sau trận đánh ấy, người đồng đội đó đã anh dũng hy sinh khi làm nhiệm vụ tải đạn.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông Duy trở về quê hương với nhiều vết thương còn in dấu trên cơ thể. Dù cuộc sống đời thường còn nhiều khó khăn, ông vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan của người lính năm xưa.

Mỗi lần kể lại câu chuyện cho con cháu nghe, ông thường xúc động nói:

“Đi qua chiến tranh mới càng hiểu giá trị của hòa bình. Những người còn sống phải sống sao cho xứng đáng với những đồng đội đã ngã xuống”.

Ngày nay, trong căn nhà nhỏ của người cựu chiến binh, chiếc bi đông cũ, chiếc tăng võng bạc màu và tấm ảnh đồng đội năm xưa vẫn được gìn giữ cẩn thận như những ký ức không thể nào quên của một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn