Ngọn lửa giữa đêm mưa – ông Tô Quang Hân
Sinh năm 1957, ông Tô Quang Hân lớn lên trong những năm tháng đất nước còn khói lửa. Tuổi trẻ của ông gắn liền với những ngày tham gia lực lượng phục vụ chiến đấu tại địa phương – những công việc âm thầm nhưng luôn cận kề hiểm nguy.
Trong ký ức của ông, có một đêm mà ông vẫn nhớ rất rõ, như một dấu mốc không thể quên.
Đó là một buổi tối mưa lớn vào khoảng những năm đầu thập niên 1970. Sau một trận đánh, đơn vị phía trước cần được tiếp tế gấp lương thực. Tuy nhiên, con đường chính đã bị hư hỏng, việc di chuyển gặp nhiều khó khăn. Ông Hân cùng một tổ được giao nhiệm vụ đưa số hàng vượt qua quãng đường bùn lầy để kịp tiếp tế.
Trời tối, mưa nặng hạt, từng bước chân lún sâu trong bùn. Mỗi người gùi trên vai những bao gạo nặng, vừa đi vừa dò đường. Ông kể lại: “Lúc đó không nghĩ gì nhiều, chỉ sợ đến chậm thì anh em phía trước sẽ thiếu ăn”.
Khi đi đến một đoạn trũng, nước ngập sâu, cả tổ phải dừng lại tìm cách vượt qua. Không có cầu, không có đường vòng, nếu quay lại thì sẽ không kịp thời gian. Ông Hân đã chủ động lội xuống trước để dò độ sâu và tìm lối đi an toàn.
Nước lạnh, bùn trơn, nhiều lúc ông suýt mất thăng bằng. Nhưng sau khi xác định được hướng đi, ông quay lại hướng dẫn từng người trong tổ lần lượt vượt qua. Có người trượt chân, ông lập tức quay lại đỡ, giữ cho hàng không bị ướt.
Sau nhiều giờ vất vả trong đêm mưa, cả tổ đã đưa được số lương thực đến nơi an toàn. Những bao gạo tưởng chừng giản đơn ấy lại là nguồn sống quý giá cho đơn vị phía trước.
Với ông Hân, đó chỉ là một nhiệm vụ như bao nhiệm vụ khác. Nhưng chính tinh thần trách nhiệm, sự dấn thân trong hoàn cảnh khó khăn đã giúp ông và đồng đội hoàn thành nhiệm vụ.
Sau ngày đất nước hòa bình, ông trở về với cuộc sống đời thường. Những năm đầu còn nhiều khó khăn, ông cần mẫn lao động, chăm lo gia đình. Dù cuộc sống vất vả, ông vẫn giữ lối sống giản dị, chân thành.
Ở địa phương, ông là người gương mẫu, luôn tích cực tham gia các hoạt động. Mỗi khi có dịp gặp gỡ thanh niên, ông lại kể về đêm vượt đường lầy năm ấy – như một bài học về sự kiên trì, trách nhiệm và tinh thần vì tập thể.
Hiện nay, ở tuổi ngoài 60, sức khỏe ông đã giảm sút, nhưng tinh thần vẫn lạc quan, minh mẫn. Ông luôn tin tưởng thế hệ trẻ hôm nay sẽ tiếp nối truyền thống tốt đẹp của cha anh.
Câu chuyện của ông Tô Quang Hân cho thấy: trong chiến tranh, có những con người bình dị, không ồn ào, nhưng chính họ đã góp phần giữ vững mạch sống cho đơn vị. Những hành động thầm lặng ấy chính là “hoa lửa” – nhỏ bé nhưng bền bỉ, vẫn âm thầm tỏa sáng đến hôm nay.


