NGỌN LỬA GIỮA ĐÊM RỪNG
Trong những đêm rừng Trường Sơn lạnh buốt, ngọn lửa nhỏ giữa chiến hào không chỉ để sưởi ấm mà còn là nơi gắn kết tình đồng đội. Với bác Đỗ Văn Khải, ngọn lửa năm ấy là ký ức khép lại một chặng đường đầy tự hào của thời hoa lửa.
Trong những năm tháng chiến đấu tại đơn vị pháo binh, bác Đỗ Văn Khải cùng đồng đội đã trải qua vô số đêm dài giữa rừng sâu, nơi ánh sáng duy nhất thường chỉ là ngọn đèn dầu mờ hoặc đống lửa nhỏ được che chắn cẩn thận trong chiến hào.
Bác Khải nhớ rõ những đêm sau giờ trực chiến căng thẳng, khi đơn vị tạm thời được nghỉ ngơi, anh em thường quây quần bên một ngọn lửa nhỏ. Giữa không gian tĩnh lặng của rừng Trường Sơn, tiếng củi cháy lách tách hòa cùng tiếng gió tạo nên một khung cảnh vừa bình dị vừa ấm áp.
Có những lúc trời trở lạnh, người lính ngồi sát lại gần nhau quanh đống lửa, chia nhau từng chén nước nóng hoặc miếng lương khô còn sót lại. Những câu chuyện về quê nhà, gia đình, ruộng đồng được kể lại trong ánh lửa bập bùng như giúp xua tan đi phần nào mệt mỏi sau một ngày dài căng thẳng.
Bác Khải kể rằng ngọn lửa ấy không chỉ để sưởi ấm mà còn là nơi giữ vững tinh thần của cả đơn vị. Sau mỗi trận chiến hay mỗi đêm trực pháo, chỉ cần được ngồi bên nhau vài phút, mọi người lại có thêm sức mạnh để tiếp tục nhiệm vụ.
Có những đêm yên tĩnh hiếm hoi, cả đơn vị cùng lặng im nhìn ngọn lửa cháy giữa rừng sâu, mỗi người theo đuổi những suy nghĩ riêng về tương lai và ngày hòa bình. Trong khoảnh khắc ấy, ai cũng thầm mong chiến tranh sớm kết thúc để được trở về quê hương.
Nhiều năm sau hòa bình, bác Đỗ Văn Khải vẫn luôn nhớ ngọn lửa giữa đêm rừng năm xưa. Với bác, đó là biểu tượng của tình đồng đội, của sự sẻ chia và của những tháng ngày kiên cường trong thời hoa lửa hào hùng.



