NGỌN LỬA GIỮA ĐÊM TRẠM DỪNG CHÂN
Cuối năm 1972, đơn vị của Lê Văn Tường có một đêm dừng chân ngắn trong rừng sau nhiều ngày hành quân liên tục. Khu vực nghỉ là một khoảng đất trống nhỏ được chọn tạm thời để đảm bảo an toàn và thuận lợi cho việc di chuyển ngày hôm sau. Trời về đêm rất lạnh. Sương rừng bắt đầu buông xuống dày hơn. Các chiến sĩ nhanh chóng dựng lán tạm và sắp xếp vị trí nghỉ ngơi. Một nhóm được phân công nhóm bếp lửa để nấu nước nóng và chuẩn bị bữa ăn đơn giản. Lê Văn Tường cùng một vài đồng đội đi nhặt củi khô quanh khu vực. Trong rừng đêm, mọi người phải di chuyển rất cẩn thận để tránh tiếng động lớn. Chỉ một lúc sau, những bó củi nhỏ được mang về. Ngọn lửa bắt đầu được nhóm lên. Ban đầu chỉ là một đốm nhỏ le lói, sau đó dần bùng lên, tỏa ánh sáng ấm áp giữa màn đêm lạnh giá. Cả đơn vị quây quần quanh bếp lửa. Ánh lửa phản chiếu lên những gương mặt mệt mỏi sau hành trình dài. Nhưng không khí lại trở nên ấm áp và nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Nước được đun sôi trong chiếc bi đông hoặc nồi nhỏ mang theo. Mỗi người chia nhau từng ngụm nước nóng. Một số chiến sĩ tranh thủ hong khô áo ướt do sương rừng. Trong lúc nghỉ, có người kể lại những câu chuyện vui trong quá trình hành quân. Tiếng cười khẽ vang lên giữa không gian tĩnh lặng của rừng đêm. Lê Văn Tường ngồi lặng im bên bếp lửa. Ông nhìn những tia lửa nhỏ bay lên rồi tan vào bóng tối. Trong khoảnh khắc ấy, ông cảm nhận rõ ràng sự gắn kết giữa những con người xa quê đang cùng chung một nhiệm vụ. Không ai còn cảm giác cô đơn giữa rừng sâu. Bởi bên cạnh họ là đồng đội, là những người cùng chia sẻ gian khổ. Đến gần nửa đêm, ngọn lửa dần nhỏ lại. Một số người thay phiên nhau trực gác, số còn lại nghỉ ngơi. Trước khi ngủ, mọi người vẫn cố giữ lửa để xua đi cái lạnh. Sáng hôm sau, khi trời vừa hửng sáng, đơn vị nhanh chóng thu dọn hành trang. Ngọn lửa đêm qua chỉ còn lại than hồng. Nhưng hơi ấm của nó dường như vẫn còn lưu lại trong lòng mỗi người lính. Nhiều năm sau, khi nhớ lại, ông Lê Văn Tường vẫn coi ngọn lửa giữa đêm rừng năm 1972 là một hình ảnh đẹp của thời quân ngũ. Đó không chỉ là nguồn sưởi ấm giữa thiên nhiên khắc nghiệt. Mà còn là biểu tượng của tình đồng đội, của sự sẻ chia và niềm tin giúp người lính vững vàng vượt qua những năm tháng thời hoa lửa đầy gian khổ mà đáng tự hào.



