Cựu chiến binh

NGỌN LỬA GIỮA ĐÊM TRƯỜNG SƠN

Câu chuyện kể về cô thanh niên xung phong Nguyễn Thị Lan trên tuyến đường Trường Sơn, ngày đêm san lấp hố bom để đảm bảo giao thông. Trong một trận bom ác liệt, Lan đã dũng cảm lao ra giữa làn đạn để thông đường cho đoàn xe. Dù hi sinh, cô đã góp phần giữ vững mạch máu giao thông, trở thành biểu tượng đẹp của tuổi trẻ “thời hoa lửa”.

Ninh Bình18/04/2026Đinh Diệu Huyền (Trường THPT Lý Nhân Tông)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm Trường Sơn lặng như tờ, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và ánh lửa le lói từ một bếp dã chiến. Lan – cô thanh niên xung phong vừa tròn mười tám tuổi – ngồi bó gối bên bếp, mắt dõi về con đường mòn hun hút trước mặt. Con đường ấy, ban ngày bụi đỏ mù trời, ban đêm lại là huyết mạch vận chuyển lương thực, vũ khí vào chiến trường miền Nam.

Lan rời quê lúa Thái Bình vào chiến trường khi mái tóc còn thơm mùi rơm mới. Ngày đi, mẹ chỉ kịp dúi vào tay cô một chiếc khăn nâu và dặn: “Giữ gìn sức khỏe, con nhé. Đất nước cần, con cứ đi.” Câu nói giản dị ấy theo Lan suốt những tháng năm bom đạn.

Công việc của Lan là san lấp hố bom, mở đường cho xe qua. Có những hôm, máy bay địch quần thảo liên tục, đất đá tung lên như mưa. Vừa dứt loạt bom, Lan cùng đồng đội lại lao ra, cuốc xẻng không ngừng nghỉ. Bàn tay con gái vốn mềm mại giờ chai sần, lấm lem bùn đất.

Một đêm nọ, khi đoàn xe chuẩn bị vượt qua đoạn đường trọng điểm, bất ngờ pháo sáng rực lên. Tiếng máy bay gầm rú xé toạc màn đêm. Bom trút xuống dồn dập. Cả đội nhanh chóng tản ra ẩn nấp. Nhưng đoạn đường phía trước đã bị cày nát, nếu không kịp thời thông tuyến, đoàn xe sẽ bị lộ.

Không một chút do dự, Lan bật dậy.
“Phải thông đường ngay! Xe không thể dừng ở đây!” – cô hô lớn.

Dưới ánh sáng chập chờn của pháo sáng, Lan cùng vài đồng đội lao ra giữa mưa bom. Đất đá nóng rẫy, khói bụi cay xè mắt. Từng nhát cuốc giáng xuống, từng xẻng đất được hất đi trong gấp gáp. Một tiếng nổ chát chúa vang lên, Lan khựng lại, rồi ngã xuống.

Đồng đội vội lao tới. Lan vẫn còn tỉnh. Cô nắm chặt tay người bạn bên cạnh, giọng yếu dần nhưng dứt khoát:
“Đừng… dừng lại… đường phải thông…”

Nói rồi, bàn tay cô buông lỏng.

Đêm ấy, con đường vẫn được thông. Đoàn xe nối đuôi nhau vượt qua an toàn, mang theo hàng hóa chi viện cho chiến trường. Không ai nói với ai, nhưng trong tim mỗi người đều cháy lên một ngọn lửa – ngọn lửa của lòng dũng cảm và sự hy sinh.

Sau này, khi chiến tranh đã lùi xa, trên con đường Trường Sơn năm xưa, người ta dựng lên một tấm bia nhỏ. Không có nhiều dòng chữ, chỉ khắc tên Lan và vài dòng giản dị:
“Người giữ đường trong đêm lửa.”

Ngọn lửa năm ấy đã tắt, nhưng câu chuyện về Lan – cô gái tuổi mười tám – vẫn còn cháy mãi trong lòng đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn