NGỌN LỬA GIỮA ĐỜI THƯỜNG – CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ SẮC
Trong hành trình đi sưu tầm những câu chuyện về các Bà mẹ Việt Nam anh hùng trên quê hương Càng Long, tôi tìm về xã Tân An — vùng đất bình dị với những con đường làng quen thuộc, nơi mỗi tấc đất đều chất chứa ký ức của một thời chiến tranh khốc liệt. Ở đó, tôi được nghe kể về Mẹ Lê Thị Sắc — một người mẹ đã sống trọn đời mình trong lặng lẽ, nhưng lại mang trong tim những mất mát không gì bù đắp được.
Trong hành trình đi sưu tầm những câu chuyện về các Bà mẹ Việt Nam anh hùng trên quê hương Càng Long, tôi tìm về xã Tân An — vùng đất bình dị với những con đường làng quen thuộc, nơi mỗi tấc đất đều chất chứa ký ức của một thời chiến tranh khốc liệt.
Ở đó, tôi được nghe kể về Mẹ Lê Thị Sắc — một người mẹ đã sống trọn đời mình trong lặng lẽ, nhưng lại mang trong tim những mất mát không gì bù đắp được.
Mẹ sinh năm 1904, lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong gian khó. Mẹ lập gia đình với ông Nguyễn Văn Nghé và sinh được bảy người con. Một mái nhà đông đúc, nơi từng bữa cơm đạm bạc cũng chan chứa tình thương.
Nhưng rồi, chiến tranh đã bước vào cuộc sống của Mẹ, mang theo những chia ly không hẹn ngày trở lại.
Theo lời kể của những người lớn tuổi trong xã, người con trai Nguyễn Văn Mùi — còn gọi là Tư Thành — là người sớm tham gia cách mạng từ năm 1951. Trải qua nhiều năm chiến đấu, anh trở thành Tiểu đoàn phó Tiểu đoàn 303, Quân khu 9 — một người chỉ huy dày dạn kinh nghiệm, luôn xông pha nơi tuyến đầu.
Ngày 9 tháng 3 năm 1970, anh đã anh dũng hy sinh. Sự ra đi của anh là một mất mát lớn, không chỉ đối với gia đình mà còn với đơn vị và quê hương.
Nhưng nỗi đau ấy chưa kịp lắng xuống, thì chiến tranh lại tiếp tục thử thách lòng người mẹ.
Người con trai thứ hai — Nguyễn Văn Tươi — tham gia cách mạng từ năm 1952, giữ chức xã đội trưởng xã Tân An. Anh là người chỉ huy gần dân, gắn bó với từng con đường, từng xóm ấp quê hương.
Năm 1969, trong một trận phục kích đánh địch bằng chất nổ, anh cùng đồng đội chiến đấu quyết liệt. Sau trận đánh, khi một số địch còn sống sót quay lại bắn trả, anh bị thương nặng. Trên đường được đưa đến trạm y tế, anh đã không qua khỏi.
Hai người con, hai lần tiễn biệt.
Tôi đứng lặng giữa vùng đất Tân An, nghe câu chuyện mà lòng trĩu nặng. Người ta kể rằng, Mẹ Lê Thị Sắc là người phụ nữ kiên cường. Dù nỗi đau chồng chất, Mẹ vẫn không gục ngã. Mẹ lặng lẽ sống, tiếp tục chăm lo cho những người con còn lại, như một ngọn lửa âm thầm cháy giữa đời thường.
Mẹ không trực tiếp cầm súng, nhưng chính Mẹ đã hiến dâng cho Tổ quốc những người con ưu tú — những người đã không tiếc máu xương vì độc lập, tự do của dân tộc.
Sự hy sinh của Mẹ không được ghi bằng những chiến công hiển hách, mà được khắc sâu trong những mất mát thầm lặng, kéo dài suốt cuộc đời.
Mẹ qua đời năm 1984, mang theo những ký ức của một thời chiến tranh đầy gian khổ. Nhưng câu chuyện về Mẹ vẫn còn đó, như một ngọn lửa không bao giờ tắt trong lòng quê hương.
Ngày 4 tháng 8 năm 2014, Nhà nước đã truy tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Đó không chỉ là sự ghi nhận, mà còn là lời tri ân sâu sắc đối với một người mẹ đã hiến dâng những điều quý giá nhất cho đất nước.
Rời Tân An, tôi mang theo trong lòng một nỗi xúc động khó quên. Là một cán bộ Đoàn, tôi hiểu rằng những câu chuyện như của Mẹ Lê Thị Sắc cần được kể lại, cần được gìn giữ — để thế hệ hôm nay luôn khắc ghi:
Có những người mẹ đã lặng lẽ thắp lên ngọn lửa hy sinh, để soi sáng con đường hòa bình cho cả dân tộc.



