NGỌN LỬA GIỮA ĐỒNG XANH – CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LƯƠNG THỊ LIÊN
Tôi về xã Mỹ Cẩm, huyện Càng Long vào một buổi chiều lặng gió. Những cánh đồng lúa trải dài xanh mướt, bình yên đến nao lòng. Nhưng trong hành trình đi sưu tầm của mình, tôi hiểu rằng dưới lớp đất bình dị ấy là biết bao câu chuyện chưa bao giờ cũ – những câu chuyện về sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ Việt Nam. Và ở nơi này, tôi được nghe kể về Mẹ Lương Thị Liên.
Tôi về xã Mỹ Cẩm, huyện Càng Long vào một buổi chiều lặng gió. Những cánh đồng lúa trải dài xanh mướt, bình yên đến nao lòng. Nhưng trong hành trình đi sưu tầm của mình, tôi hiểu rằng dưới lớp đất bình dị ấy là biết bao câu chuyện chưa bao giờ cũ – những câu chuyện về sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ Việt Nam.
Và ở nơi này, tôi được nghe kể về Mẹ Lương Thị Liên.
Mẹ sinh năm 1924, là người phụ nữ Kinh chân chất, gắn bó cả đời với mảnh đất Mỹ Cẩm. Mẹ lập gia đình với ông Nguyễn Văn Nên, sinh được bảy người con. Một mái nhà đông đúc, nơi những đứa trẻ lớn lên giữa ruộng đồng, giữa tình yêu thương giản dị của cha mẹ.
Nhưng chiến tranh đã len vào từng nếp nhà, biến những điều bình dị thành những ký ức không trọn vẹn.
Người dân trong xã kể lại, mẹ là người tảo tần, suốt đời lo cho chồng con. Nhưng chính trong sự tảo tần ấy, mẹ đã nuôi dưỡng những người con mang trong mình tinh thần kiên cường.
Người con trai – Nguyễn Văn Cao, sinh năm 1944 – tham gia cách mạng từ năm 1961. Anh trở thành Tiểu đội trưởng du kích xã Mỹ Cẩm, một người chỉ huy ngay trên mảnh đất quê hương mình. Những năm tháng ấy, anh cùng đồng đội bám trụ, chiến đấu giữa những trận càn quét ác liệt của địch.
Ngày 17 tháng 10 năm 1970, trong một trận chống càn, anh bị máy bay địch bắn và hy sinh.
Tin dữ đến, mẹ như lặng đi giữa khoảng trời trống vắng. Nhưng nỗi đau ấy chưa kịp nguôi thì chiến tranh lại tiếp tục cướp đi một phần máu thịt khác của mẹ.
Người con trai thứ hai – Nguyễn Văn Khiêm, sinh năm 1954 – tiếp bước anh, tham gia cách mạng năm 1972. Anh trở thành Trung đội phó du kích xã Mỹ Cẩm. Tuổi đời còn rất trẻ, nhưng anh đã đứng vào hàng ngũ chiến đấu, mang theo lòng dũng cảm của một người con sinh ra trong thời loạn.
Ngày 2 tháng 9 năm 1974, trong khi chỉ huy phá ấp chiến lược, anh hy sinh do lựu đạn nổ.
Hai người con. Hai lần tiễn biệt.
Tôi đứng giữa cánh đồng Mỹ Cẩm hôm nay, nghe gió thổi qua những hàng lúa mà lòng nặng trĩu. Một người mẹ đã sinh ra bảy người con, nuôi nấng từng đứa lớn lên, để rồi chiến tranh mang đi hai người con trai – những người đã sống và chiến đấu trọn vẹn cho Tổ quốc.
Người dân nơi đây nói với tôi: “Mẹ Liên hiền lắm, cực khổ mà không than…”
Có lẽ, chính sự lặng lẽ ấy đã làm nên велич đại của mẹ.
Mẹ không cầm súng, nhưng đã góp phần giữ đất bằng chính sự hy sinh của gia đình mình. Mẹ không ra chiến trường, nhưng lại gửi đi những người con dũng cảm nhất.
Những năm tháng sau này, mẹ sống trong sự giản dị, không một lời kể công. Nhưng trong lòng người dân Mỹ Cẩm, mẹ là một biểu tượng – biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng mà sâu sắc.
Ngày 26 tháng 3 năm 2014, mẹ được truy tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”.
Một danh hiệu cao quý, nhưng có lẽ vẫn chưa thể nói hết những gì mẹ đã trải qua.
Tôi rời Mỹ Cẩm khi hoàng hôn dần buông xuống. Ánh nắng cuối ngày phủ lên cánh đồng một màu vàng dịu, bình yên đến lạ.
Tôi chợt nghĩ, chính những người như mẹ Lương Thị Liên đã làm nên sự bình yên ấy.
Hai người con đã ngã xuống, nhưng từ đó, quê hương được giữ lại.
Và hình ảnh của mẹ… vẫn như một ngọn lửa giữa đồng xanh – lặng lẽ cháy, bền bỉ, soi sáng cho những thế hệ mai sau.



