Ngọn lửa giữa lòng quê hương Ninh Bình
Một buổi tối yên bình tại nhà văn hóa xã Khánh Thiện, ánh đèn vàng ấm áp soi rõ khuôn mặt đã in hằn dấu vết thời gian của bác Hòa – một cựu chiến binh quê ở Ninh Bình. Các đoàn viên thanh niên ngồi quây quần lắng nghe, ai cũng háo hức trước những câu chuyện của một thời lửa đạn ngay trên mảnh đất quê hương.
Bác Hòa chậm rãi kể:
“Các cháu vẫn nghĩ chiến tranh chỉ ác liệt ở miền Nam, nhưng ngay tại quê mình ngày ấy cũng gian khổ không kém đâu…”
Những năm chống chiến tranh phá hoại miền Bắc, vùng quê Ninh Bình trở thành trọng điểm đánh phá của không quân địch. Khi ấy bác Hòa mới tròn 18 tuổi, tham gia lực lượng dân quân tự vệ xã, ngày sản xuất, đêm trực chiến.
“Ban ngày thì cấy lúa, đào mương, tối đến lại ra trận địa trực pháo cao xạ, canh máy bay,” bác nhớ lại.
Một đêm cuối năm, trời rét cắt da, sương mù dày đặc. Bỗng còi báo động vang lên dồn dập. Từng tốp máy bay gầm rú lao tới, trút bom xuống khu vực cầu và tuyến đường huyết mạch gần xã.
Đơn vị dân quân của bác lập tức vào vị trí chiến đấu. Đất rung chuyển, bom nổ chát chúa, ánh lửa sáng rực cả bầu trời. Trong làn khói bụi, bác cùng đồng đội vừa chiến đấu, vừa bảo vệ kho lương thực và hỗ trợ sơ tán người dân.
“Lúc đó, không ai nghĩ đến sợ hãi nữa, chỉ nghĩ làm sao giữ được làng, giữ được đường cho bộ đội hành quân…”
Giữa trận bom, một quả rơi trúng gần khu nhà dân, làm sập một góc nhà. Nghe tiếng kêu cứu, bác Hòa cùng hai đồng đội lao tới. Không quản nguy hiểm, họ đào bới trong đống đổ nát, cứu được một em nhỏ bị mắc kẹt.
Bác xúc động:
“Khi bế được cháu bé ra ngoài, thấy cháu còn sống, lúc đó bác mới thấy nhẹ cả người… Mệt đến mấy cũng không còn thấy nữa.”
Sau trận đó, tuyến đường vẫn được giữ vững, người dân an toàn, còn đơn vị của bác được biểu dương vì tinh thần dũng cảm.
Bác Hòa nhìn lớp trẻ, ánh mắt vừa nghiêm nghị vừa trìu mến:
“Chiến tranh qua rồi, nhưng ký ức thì không bao giờ quên. Ngày ấy, người dân quê mình ai cũng là chiến sĩ – từ cụ già, phụ nữ đến thanh niên.”
Một bạn đoàn viên hỏi:
“Bác thấy điều gì quý giá nhất trong những năm tháng đó ạ?”
Bác mỉm cười:
“Là tình người, là sự đoàn kết. Nhờ có điều đó mà quê hương mình đứng vững, đất nước mình mới có ngày hôm nay.”
Ngoài kia, tiếng côn trùng rả rích trong đêm. Câu chuyện của bác Hòa không chỉ là ký ức, mà còn là ngọn lửa âm thầm truyền lại cho thế hệ trẻ – ngọn lửa của lòng yêu nước, của trách nhiệm và niềm tự hào về quê hương Ninh Bình anh hùng.



