Bài viết

Ngọn Lửa Giữa Mùa Đông Đói Khát

19/08/2026Xã Ba Dinh (Đoàn xã Ba Dinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào những năm 1945 - 1946, nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa vừa mới khai sinh đã phải đối mặt với muôn vàn khó khăn, đặc biệt là nạn đói khủng khủng khiếp đang cướp đi sinh mạng của hàng triệu đồng bào. Trên cương vị là Chủ tịch Chính phủ lâm thời, Bác Hồ không một phút nào nguôi ngoai nỗi xót xa trước cảnh lầm than của nhân dân.

Để cứu đói cho đồng bào, Bác đã viết một bức thư kêu gọi toàn dân đồng lòng lập "Hũ gạo cứu đói". Trong thư, Bác viết một lời đề nghị khiến ai nấy đều rơi nước mắt: "Cứ 10 ngày nhịn ăn một bữa, mỗi tháng nhịn 3 bữa. Đem gạo đó để cứu dân nghèo".

Lời kêu gọi vừa phát đi, chính Bác là người đầu tiên nghiêm túc thực hiện. Cứ đến ngày nhịn ăn theo quy định, Bác tuyệt đối không đụng đến một hạt cơm.

Một hôm, đúng vào ngày nhịn ăn của Bác, triều đình đón tiếp một phái đoàn khách quốc tế quan trọng đến bàn việc nước. Các đồng chí trong ban hậu cần và các chiến sĩ cảnh vệ vô cùng lo lắng cho sức khỏe của Bác. Họ bí mật bàn nhau: Bác tuổi đã cao, công việc lại nhiều, hôm nay lại phải tiếp khách và nói chuyện suốt mấy tiếng đồng hồ, nếu nhịn ăn thì làm sao chống chọi nổi. Vì vậy, anh em đã nấu một bát súp nhỏ, thơm ngon và mang lên mời Bác dùng trước khi vào cuộc họp.

Bác nhìn bát súp, rồi ngước lên nhìn đồng chí cảnh vệ. Bác ôn tồn hỏi:
"Bát súp này ở đâu ra thế chú?"

Đồng chí cảnh vệ ngập ngừng thưa:
"Dạ thưa Bác, hôm nay Bác có buổi tiếp khách ngoại giao rất quan trọng, công việc mệt nhọc nên anh em chúng cháu nấu riêng một chút để Bác giữ sức khỏe ạ. Mong Bác dùng cho bọn cháu yên lòng."

Bác nghe xong, khẽ lắc đầu, nụ cười hiền từ chợt chùng xuống. Bác bảo:
"Bác đã kêu gọi đồng bào cả nước nhịn ăn để cứu đói, Bác là Chủ tịch nước, Bác phải làm gương trước chứ. Đồng bào ngoài kia nhiều người còn không có cả nước cháo mà húp, làm sao Bác có thể ăn bát súp này được?"

Thấy anh em cảnh vệ đứng lặng người, rơm rớm nước mắt vì thương Bác, Bác nhẹ nhàng đẩy bát súp ra xa, rồi chỉ tay vào chai nước khoáng đặt trên bàn và nói vui để xua tan bầu không khí xúc động:
"Các chú đừng lo, Bác có 'vũ khí bí mật' đây rồi. Hôm nay Bác sẽ ăn 'cơm nước khoáng', vừa mát lại vừa đủ sức tiếp khách. Các chú mang bát súp này ra chia cho đồng chí nào đang ốm mệt ngoài kia nhé."

Suốt buổi tiếp khách kéo dài nhiều giờ đồng hồ sau đó, Bác Hồ vẫn tràn đầy năng lượng, uyên bác và chủ động ngoại giao, chỉ bằng những ngụm nước khoáng thanh mát. Hành động nhất quán giữa lời nói và việc làm, sự sẻ chia tận cùng với nỗi đau của nhân dân đã trở thành ngọn đuốc sưởi ấm lòng người, khiến phong trào "Hũ gạo cứu đói" lan rộng khắp cả nước, giúp dân tộc ta vượt qua trận đại nạn lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn