Cựu chiến binh

NGỌN LỬA GIỮA MƯA RỪNG

Lào Cai21/05/2026Hoàng Văn Sỹ (Đoàn Thanh niên Bộ CHQS tỉnh Lào Cai)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGỌN LỬA GIỮA MƯA RỪNG

Bản Sơn Trung của xã Lâm Thượng khi bước vào những năm đầu 1970 vẫn còn nghèo, nhưng yên bình như bao vùng núi khác. Những mái nhà lợp mái cọ nằm men theo bờ suối, những thửa ruộng bậc thang lấp loáng ánh nắng mỗi độ trổ lúa. Ở đây, mỗi khi tiếng mõ gọi bản vang lên là cả xóm làng tụ họp. Trong những buổi như thế, người ta kể chuyện về cha ông từng lên đường chiến đấu. Lũ trẻ ngồi nghe, mắt sáng đầy tò mò.

Trong số những đứa trẻ ấy, có cô gái tên Hoàng Thị Hòa. Hòa sinh năm 1955, lớn lên trong tiếng suối Lông và những câu chuyện về lòng quả cảm. Cha cô từng là dân quân du kích, mẹ làm nương quanh năm, vậy mà lúc nào cũng cười hiền. Hòa được coi là một trong những cô gái nhanh nhẹn nhất bản. Người Lâm Thượng thường bảo: “Con bé Hòa nhỏ mà dai dẳng như sợi mây rừng.”

Năm 1974, khi nghe tin xã tuyển đoàn thanh niên lên đường phục vụ tiền tuyến, Hòa xin đi ngay, dù nhà chỉ có hai mẹ con. Mẹ Hòa thoáng buồn nhưng không cản. Bà hiểu: đó là ngọn lửa trong tim con gái, là máu của người dân vùng biên vốn quen hy sinh vì quê hương. Bà chỉ dặn một câu: Con đi thì nhớ giữ mình. Gặp khó phải nghĩ đến mẹ, nhưng gặp đồng đội bị thương thì phải cứu người trước.

Hòa ôm mẹ, đôi vai run run. Rồi cô đeo chiếc balo nhỏ, bước đi theo đoàn thanh niên xếp hàng dài dưới tán rừng Nà Háng. Không lâu sau, Hòa được phân về đơn vị quân y trực thuộc một tiểu đoàn của Sư đoàn 316. Đơn vị đóng quân ở một vực sâu phía Tây Nghệ An. Những ngày đầu, đôi tay quen cầm dao làm cỏ, nay cầm kim chỉ, bông băng, thuốc men. Cô cố gắng học từng thao tác mà y sĩ hướng dẫn: cách cầm tay nạn nhân sao cho bớt đau, cách băng bó một vết thương sâu, cách tiêm tránh chạm dây thần kinh.

Ban đêm trời rừng Tây Bắc lạnh như nước suối đầu nguồn, Hòa quấn chiếc chăn mỏng, cố thức để học thuộc từng loại thuốc. Nhiều đêm, bàn tay cô tê cóng, nhưng cô vẫn hạ quyết tâm: cứu được một người cũng là cứu được một gia đình.

Trong đơn vị, Hòa được quý mến vì tính tình nhanh nhẹn và đôi mắt sáng. Đồng đội gọi cô là “cô Hòa Lâm Thượng” để phân biệt với những chiến sĩ khác cùng tên.

Tháng 1/1975, đơn vị nhận lệnh hành quân vào Tây Nguyên. Đường hành quân dài gần cả nghìn cây số. Cả đoàn băng rừng, vượt suối, mang theo đôi dép cao su mòn vẹt và balo nặng trĩu. Mỗi chiến sĩ được phát một tấm tăng nhỏ để che mưa. Những đêm ngủ trong rừng nồm ẩm, Hòa phải hạn chế đốt lửa để giữ bí mật.

Một lần nghỉ chân cạnh một con suối, Hòa nhìn xuống dòng nước đục ngầu mà nhớ mẹ da diết. Cô thầm nhủ: “Mẹ ơi, con đang làm điều đúng. Con sẽ sống để trở về.”

Ngày 10/3/1975, chiến dịch Buôn Ma Thuột chính thức mở màn. Tiểu đoàn của Hòa áp sát thị xã từ phía Nam. Nhiệm vụ của đơn vị quân y là bám sát sau đội hình tiến công, tiếp nhận thương binh ngay tại thực địa và chuyển đến trạm phẫu tiền phương.

Buổi sáng hôm ấy, trước khi nổ súng, đại đội trưởng nói: - Hòa! Hôm nay cô phải thật vững vàng. Bộ đội mình có ngã xuống thì phải cứu cho bằng được.

- Hòa gật đầu. Cô siết chặt túi cứu thương đeo trước ngực. Tim cô đập mạnh đến mức nghe rõ.

Khi tiếng pháo của Trung đoàn 148 dội lên từ phía Bắc, đất dưới chân rung chuyển. Khói bụi bao phủ cả cánh rừng cao su. Đội hình chiến sĩ xung phong. Hòa chạy theo sau, mắt liên tục quét xem có chiến sĩ nào bị thương.

Tiếng súng nổ chát chúa. Từng tốp quân địch từ các công sự ném lựu đạn ra ngoài, khiến các chiến sĩ bị thương dồn dập. Hòa lập tức lao đến bên người thương binh đầu tiên. Đó là một chiến sĩ trẻ trúng đạn ở bắp đùi. Cô xé vội ống quần, dùng garo buộc chặt phía trên vết thương rồi băng lại thật nhanh. Anh chiến sĩ cắn chặt răng nhưng vẫn nói:

- Cô y tá… cứ đi chữa cho người khác trước, tôi… chịu được…

Hòa chỉ đáp:
- Không ai bị bỏ lại đâu. Anh cứ yên tâm!

Cô tìm được hai chiến sĩ hậu cần rồi hô: Khiêng anh ấy về trạm phẫu ngay. Nhanh lên!

Đợt tấn công tiến sâu vào nội thị thì thương binh càng nhiều. Hòa phải chạy liên tục giữa các hố bom. Có lần đạn xối xả trên đầu, bụi đất văng vào mặt, nhưng cô vẫn không lùi lại. Tại một căn nhà bỏ hoang, cô dựng điểm chữa tạm, đặt thương binh lên hai chiếc bàn học cũ, tay cầm kim khâu mà run lên vì căng thẳng.

Một chiến sĩ bị mảnh đạn găm vào ngực, máu chảy nhiều đến mức nhuộm đỏ áo. Đồng đội đưa anh đến trước mặt Hòa. Cô quan sát nhanh, rồi nói dứt khoát: Đè chặt ở đây! Tôi phải mở lồng ngực kiểm tra!

Các chiến sĩ nhìn nhau, bất giác nín thở. Chưa ai thấy một cô gái nhỏ bé mà dám mở lồng ngực trong bom đạn như thế.

Từng phút trôi qua như dài vô tận. Hòa cắt chỉ, khâu, rồi ép vết thương lại. Bàn tay cô dính đầy máu, nhưng cô không quan tâm. Cuối cùng, cô thở phào:
- Sống rồi! Mau chuyển anh ấy ra tuyến sau!

Trong những ngày ấy, hình ảnh cô y tá quê Lâm Thượng dần trở thành chỗ dựa tinh thần. Các chiến sĩ gọi cô là “Ngọn lửa giữa mưa rừng”, vì trong bất cứ hoàn cảnh nào, đôi mắt cô vẫn sáng và bình tĩnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn