NGỌN LỬA GIỮA RỪNG SÂU
NGỌN LỬA GIỮA RỪNG SÂU
Những ký ức về chiến tranh chưa bao giờ rời khỏi tôi, dù thời gian đã trôi qua rất lâu. Tôi là Hoàng Văn Bột, một người lính từng chiến đấu trên tuyến đường Trường Sơn trong những năm tháng ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Ngày rời quê, tôi chỉ là một chàng trai trẻ, mang theo trong tim lòng yêu nước và niềm tin rằng đất nước nhất định sẽ được thống nhất.
Hành trình vào chiến trường là những ngày dài băng rừng, lội suối. Chúng tôi phải đi bộ hàng tuần, thậm chí hàng tháng trời, trong điều kiện thiếu thốn đủ bề. Cái đói, cái rét và bệnh sốt rét rừng luôn rình rập. Có những hôm chỉ có cơm nắm với muối, nước suối thay canh, nhưng không ai than vãn. Những lúc nghỉ chân hiếm hoi, chúng tôi ngồi tựa lưng vào gốc cây, kể cho nhau nghe về quê nhà để quên đi mệt mỏi. Tình đồng đội dần trở thành chỗ dựa lớn nhất.
Một trận đánh mà tôi không thể quên là lần đơn vị bị phục kích giữa rừng sâu. Tiếng bom nổ dồn dập, đất đá tung lên mù mịt, cây rừng gãy đổ xung quanh. Tôi cùng đồng đội vừa chiến đấu vừa tìm cách giữ đội hình. Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, người bạn thân nhất của tôi đã trúng đạn. Tôi cố kéo anh vào chỗ an toàn nhưng không kịp. Ánh mắt anh nhìn tôi lần cuối vẫn đầy kiên định. Nỗi đau ấy như nhát cắt sâu trong tim, theo tôi suốt cuộc đời.
Sau trận đó, tôi càng hiểu rõ hơn ý nghĩa của hai chữ “hy sinh”. Chúng tôi tiếp tục hành quân, tiếp tục chiến đấu, như thay phần những người đã ngã xuống. Mỗi bước đi đều mang theo ký ức và lời hứa không nói thành lời.
Khi chiến tranh kết thúc, tôi trở về quê hương. Cảnh vật vẫn vậy nhưng lòng người đã khác. Tôi đứng lặng trước cánh đồng xưa, nhớ về đồng đội, nhớ về những ngày tháng không thể nào quên. Với tôi, hòa bình hôm nay không chỉ là niềm vui, mà còn là trách nhiệm gìn giữ.



