Ngọn lửa hiệu giữa đêm núi đá
Vào thời Hoa Lư, ở vùng núi đá thuộc Tràng An, các doanh trại thường liên lạc với nhau bằng tín hiệu lửa trên các đỉnh núi cao.
Trong một đội lính gác tín hiệu có chàng trai tên Tâm. Anh được giao nhiệm vụ canh ngọn lửa hiệu trên đỉnh núi để báo tin khi có quân giặc xuất hiện.
Công việc tưởng đơn giản nhưng rất quan trọng: chỉ cần chậm một chút, cả kinh thành Hoa Lư có thể rơi vào nguy hiểm.
Một đêm tối trời, sương mù dày đặc phủ kín núi. Tâm đang ngồi canh thì nghe tiếng động lạ dưới chân núi.
Anh nhìn xuống và thấy ánh đuốc của quân giặc đang di chuyển lén lút theo đường mòn.
Tâm hiểu rằng nếu chúng lên tới các trạm gác mà chưa có tín hiệu, sẽ không kịp báo động.
Anh lập tức nhóm lửa hiệu trên đỉnh núi.
Nhưng gió đêm rất mạnh, ngọn lửa vừa bùng lên đã có nguy cơ tắt. Tâm phải dùng áo che gió, giữ lửa bằng tất cả sức lực.
Trong lúc đó, quân giặc đã phát hiện ánh sáng và bắt đầu leo nhanh lên núi để phá trạm tín hiệu.
Tâm biết mình không thể rời khỏi vị trí, nếu bỏ đi thì tín hiệu sẽ gián đoạn.
Anh vừa giữ lửa vừa hô lớn báo hiệu xuống các trạm dưới chân núi.
Khi quân giặc vừa lên gần tới nơi, ngọn lửa hiệu đã kịp truyền đi khắp các trạm khác.
Chuỗi tín hiệu lửa bùng lên liên tiếp từ núi này sang núi khác, báo động toàn khu vực.
Quân triều đình lập tức triển khai phòng thủ, chặn đứng cuộc tấn công ngay từ đầu.
Sau trận chiến, vị tướng nói:
— Một ngọn lửa nhỏ nhưng cứu được cả kinh thành.
Tâm chỉ trả lời:
— Nếu lửa tắt, người gác cũng không được phép rời đi.
Từ đó, người dân Hoa Lư luôn nhắc về ngọn lửa hiệu giữa đêm núi đá —



