Anh hùng Lực lượng vũ trang

Ngọn lửa Him Lam trong tim người trẻ hôm nay

Ngọn lửa Him Lam trong tim người trẻ hôm nay

Cần Thơ27/12/2025Nguyễn Thị Diệu ngà (Đoàn xã Vị Thủy)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Là một đoàn viên trẻ lớn lên trong thời bình, tôi chưa từng đặt chân đến Điện Biên, cũng chưa một lần tận mắt nhìn thấy đồi Him Lam hay những dấu tích chiến trường xưa. Những gì tôi biết về “thời hoa lửa” đến từ sách lịch sử, báo chí, phim tư liệu và những câu chuyện của thầy cô. Thế nhưng, chính từ những dòng chữ ấy, trong tôi đã hình thành niềm xúc động sâu sắc và lòng biết ơn đối với những người anh hùng đã hy sinh vì Tổ quốc.

Trong số những câu chuyện từng đọc, hình ảnh Anh hùng Phan Đình Giót – người chiến sĩ lấy thân mình lấp lỗ châu mai trong trận mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954 – luôn khiến tôi nghẹn lại mỗi khi nhớ đến. Tôi biết về anh lần đầu qua vài dòng ngắn ngủi trong sách lịch sử lớp 9, rồi dần tìm hiểu thêm qua nhiều tài liệu khác. Mỗi trang viết lại giúp tôi cảm nhận rõ hơn về sự dũng cảm phi thường của người chiến sĩ ấy.

Phan Đình Giót sinh năm 1922, tại xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh, trong một gia đình nghèo. Từ nhỏ đã phải đi làm thuê, cuộc sống gian khó nơi quê hương gió Lào cát trắng đã hun đúc trong anh tinh thần chịu đựng bền bỉ và ý chí kiên cường. Sau Cách mạng Tháng Tám, anh tham gia lực lượng vũ trang, chiến đấu qua nhiều chiến dịch lớn như Trung Du, Hòa Bình, Tây Bắc.

Đêm 13/3/1954, trong trận đánh cứ điểm Him Lam, khi lô cốt địch vẫn điên cuồng nhả đạn, chặn đứng bước tiến của đơn vị, Phan Đình Giót dù đã bị thương vẫn xung phong mang bộc phá tiến lên. Trong khoảnh khắc quyết định, anh lao mình bịt kín lỗ châu mai, mở đường cho đồng đội xung phong. Khoảng 22 giờ 30 phút đêm ấy, anh hy sinh khi mới 32 tuổi.

Đó không phải là sự liều lĩnh, mà là một sự lựa chọn – lựa chọn để đồng đội được sống, để nhiệm vụ được hoàn thành, để đất nước có ngày độc lập. Năm 1955, anh được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, tên anh được đặt cho nhiều con đường, trường học trên khắp cả nước.

Là một đoàn viên trong thời bình, tôi không phải đối mặt với bom đạn. Nhưng câu chuyện của Phan Đình Giót nhắc tôi rằng mỗi thế hệ đều có “lỗ châu mai” của riêng mình. Hôm nay, chúng tôi có thể “lấp lỗ châu mai” bằng cách sống trung thực, có trách nhiệm, dám bảo vệ điều đúng và sẵn sàng cống hiến sức trẻ xây dựng quê hương. Tôi tin rằng, khi thế hệ trẻ còn nhớ, còn kể lại và còn tiếp bước, thì ngọn lửa Him Lam sẽ mãi cháy sáng trong trái tim dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn