NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT
NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT
Có người từng hỏi một bác cựu chiến binh:
"Điều gì giúp các bác vượt qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt?"
Bác chỉ mỉm cười và trả lời:
"Là niềm tin."
Niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Niềm tin vào đồng đội luôn sát cánh bên mình. Và niềm tin rằng sự hy sinh của mỗi người sẽ không vô nghĩa.
Có lần, đơn vị của bác phải giữ một cao điểm suốt nhiều ngày liền. Bom đạn dội xuống không ngớt. Hầm trú ẩn liên tục bị sập, nhiều đồng đội bị thương.
Đêm xuống, trong căn hầm nhỏ chỉ còn ánh sáng leo lét của chiếc đèn dầu, mọi người thay nhau kể chuyện quê hương. Người kể về cánh đồng lúa chín, người nhớ dòng sông tuổi thơ, người mong ngày được bế đứa con đầu lòng chưa từng gặp mặt.
Những câu chuyện giản dị ấy tiếp thêm sức mạnh để sáng hôm sau họ lại bước ra trận địa.
Có một người lính trẻ luôn mang theo trong ba lô một nắm đất quê nhà. Anh nói:
"Khi nhớ nhà, tôi chỉ cần cầm nắm đất này là thấy như quê hương đang ở bên cạnh."
Đáng tiếc, anh đã anh dũng hy sinh trong một trận chiến sau đó. Đồng đội chôn anh ngay trên mảnh đất chiến trường và đặt nắm đất quê vào lòng bàn tay anh như một lời tiễn biệt.
Nhiều năm sau, những người còn sống trở lại nơi ấy. Họ đứng lặng trước hàng cây xanh tốt mọc lên từ mảnh đất năm xưa. Không ai nói với ai một lời, nhưng trong lòng mỗi người đều hiểu rằng, sự hy sinh của đồng đội đã góp phần làm nên màu xanh của hòa bình hôm nay.
Chiến tranh đã đi qua, nhưng ngọn lửa yêu nước, tinh thần đoàn kết và khát vọng cống hiến của thế hệ cha anh vẫn luôn được truyền lại cho các thế hệ mai sau.
Đó là ngọn lửa không bao giờ tắt – ngọn lửa của lòng yêu nước, của ý chí kiên cường và của niềm tin vào một Việt Nam ngày càng phát triển, giàu mạnh, văn minh.


