Bài viết

Ngọn lửa không bao giờ tắt

Đồng Tháp07/05/2026LIÊN ĐỘI TRƯỜNG TIỂU HỌC HƯNG THẠNH 1 (LIÊN ĐỘI TRƯỜNG TIỂU HỌC HƯNG THẠNH 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhân vật: Phạm Trí Liên

Nội dung:

Dưới làn sóng mưa bão, những chàng trai tuổi đôi mươi vẫn cười vang giữa chiến hào. Họ lấy tình đồng đội, chia nhau từng giọt nước, từng lát khoai giữa rừng sâu. Có người ngã xuống khi chưa kịp đáp lời từ biệt, nhưng đồng đội vẫn giữ lời hứa: “Hãy sống thay phần của những người đã đi xa.” Từ những trận chiến oanh liệt ở Điện Biên Phủ, những ngày tháng căng thẳng trên dãy Trường Sơn, cho đến những tháng chiến đấu bảo vệ biên giới, những người lính ấy luôn mang trong mình tinh thần thép, trái tim cháy cháy tình yêu quê hương và niềm tin vào chiến thắng.

Mùa thu năm 1950, dưới lời kêu gọi các chiến sĩ, nhân dân đứng dậy tham gia chiến dịch tiến công vào phòng tuyến của quân Pháp trên chiến tuyến Cao Bằng – Lạng Sơn, chàng trai Phạm Trí Liên (Sinh năm 1930, trú tại TDP Phùng Hưng, phường Cảnh Thụy) khi ấy tròn 20 tuổi đã xếp bút nghiên lên đường nhập ngũ. Ông kể: “Tôi nhập ngũ vào mùa thu năm 1950, khi vừa tròn 20 tuổi. Khi ấy, tôi xếp lại bút nghiên, rời gia đình để theo tiếng gọi của Tổ quốc. Những ngày đầu hành quân là chuỗi ký ức không thể nào quên: rừng sâu, núi cao, thiếu ăn, thiếu nước, bom đạn lúc nào cũng rình rập. Có những đêm chúng tôi chỉ có vài nắm cơm chia nhau, nước uống cũng phải chắt chiu từng ngụm. Nhưng trong gian khổ ấy, tình đồng đội đã giúp chúng tôi vượt qua tất cả.

Tôi là lính trinh sát, thường xuyên đi trước để nắm tình hình. Ở tuyến đường số 4, đoạn đèo Bông Lau – Lũng Phầy, địa hình hiểm trở vô cùng. Chúng tôi đào công sự, bố trí trận địa, kiên nhẫn chờ địch lọt vào. Khi tiếng xe của chúng vang lên, cả đơn vị lập tức nổ súng. Những trận đánh ác liệt diễn ra liên tiếp, nhưng anh em vẫn kiên cường bám trụ, quyết không lùi bước.

Đến năm 1954, tôi tham gia chiến dịch Chiến thắng Điện Biên Phủ. Đó là những ngày gian khổ nhất. Đồi núi dốc đứng, không có đường đi, nhiều hôm khát nước đến lả người. Tôi nhớ có lần, theo lệnh cấp trên, chúng tôi dùng súng cối bắn vào đội hình địch lúc chúng đang sơ hở, tiêu diệt được nhiều tên. Nhưng chiến tranh không tránh khỏi mất mát, trong một lần chiến đấu, tôi bị thương nặng và phải rời trận địa để điều trị.

Nằm trong trạm quân y, tôi không cho phép mình nghỉ ngơi hoàn toàn. Khi đỡ hơn, tôi cùng các y bác sĩ chăm sóc thương binh, rồi tranh thủ theo dõi tình hình địch để báo về đơn vị. Ngày nghe tin chiến thắng, tôi như quên hết mọi đau đớn. Bao nhiêu hy sinh của đồng đội cuối cùng cũng được đền đáp.

Giờ đây, khi đã đi qua chiến tranh, tôi chỉ mong thế hệ sau hiểu và trân trọng hòa bình hôm nay. Những gì chúng tôi đã trải qua không phải để kể công, mà để nhắc nhớ rằng: độc lập, tự do của Tổ quốc được đánh đổi bằng máu và tuổi trẻ của biết bao người lính.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn