NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT
Có những thời đại mà lịch sử không được viết bằng mực, mà bằng máu; không được khắc trên bia đá, mà in hằn trong ký ức của con người. Người ta gọi những năm tháng ấy là thời hoa lửa – thời của bom đạn và lý tưởng, của mất mát và niềm tin, của những con người bình dị nhưng mang trong mình một trái tim phi thường. Với người trẻ hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, việc lắng nghe và kể lại những câu chuyện thời hoa lửa không chỉ là hành động tri ân, mà còn là cách để giữ cho lịch sử tiếp tục sống, tiếp tục thắp sáng con đường đi tới tương lai.
Chúng ta là những người sinh ra trong hòa bình, tìm về lịch sử không phải bằng những con số hay mốc thời gian khô khan, mà bằng việc lắng nghe những Nhân chứng lịch sử: những Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng, những Anh hùng lực lượng vũ trang Nhân dân, Anh hùng Lao động thời kỳ kháng chiến, những thương binh, bệnh binh, cựu chiến binh, cựu thanh niên xung phong, cán bộ đoàn và những con người bình dị từng trực tiếp đi qua các cuộc kháng chiến và sự kiện lịch sử trọng đại của dân tộc. Mỗi con người ấy là một trang sử sống, một ngọn lửa được truyền qua nhiều thế hệ.
Những năm 1960, giữa khói lửa chiến tranh mịt mùng, bà tôi lặng lẽ đứng vào hàng ngũ hậu phương, nấu từng nồi cơm, từng nồi canh cho đội dân công hỏa tuyến bằng tất cả tấm lòng của một người con đất Việt. Áo quần bà rách lả lơi theo năm tháng bom đạn, đôi chân trần ngày ngày vượt qua những quãng đường dài hun hút để mang về từng nắm gạo, mớ rau, gom góp từ gian khó mà thành bữa ăn cho tiền tuyến. Gian bếp nằm sâu dưới lòng đất, trong hầm tối ẩm mùi khói bếp, nơi mỗi nhịp thở đều căng lên bởi nỗi lo bom rơi đạn nổ. Trên đầu, tiếng máy bay địch gầm rú xé trời, mỗi lần lướt qua là một lần tim bà đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng bàn tay vẫn không ngừng nhóm lửa, bởi bà hiểu rằng phía trước, những người lính đang chờ một bữa ăn ấm để tiếp tục ra trận.
Một năm sau ngày rời hậu phương hỏa tuyến, bà tôi lại khoác lên mình một vai trò khác giữa thời hoa lửa: làm thợ nề, góp từng viên gạch, từng mẻ vữa để xây dựng trụ sở Tỉnh ủy trong những ngày đất nước còn ngổn ngang bom đạn. Đôi bàn tay từng quen nhóm bếp dưới hầm nay chai sần vì vôi vữa, lưng áo sẫm màu bụi gạch, mồ hôi mặn chát hòa vào nhịp thở gấp gáp của công trường kháng chiến. Giữa một buổi lao động mệt mõi, bà bất ngờ được gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong chuyến đi thăm, kiểm tra tiến trình xây dựng. Vị Tổng Tư lệnh huyền thoại không đứng xa trên lễ đài, mà bước xuống gần công trường, ánh mắt hiền từ dõi theo từng người thợ. Bác xoa nhẹ lên mái đầu rám nắng, ân cần hỏi han về gia đình, cuộc sống. Cử chỉ giản dị ấy lan tỏa hơi ấm lạ kỳ, khiến bà – người phụ nữ lao động giữa gian khó bỗng thấy mọi nhọc nhằn đều trở nên xứng đáng. Trong khoảnh khắc ấy, bà hiểu rằng mỗi viên gạch mình đặt xuống không chỉ dựng nên một công trình, mà còn góp phần xây nền móng cho niềm tin, cho tương lai của đất nước đang từng ngày đứng dậy từ tro tàn chiến tranh.
Giữa nhịp sống hiện đại hối hả, những câu chuyện thời hoa lửa trở thành điểm tựa tinh thần cho người trẻ. Chúng nhắc nhở rằng yêu nước không chỉ là ký ức, mà là hành động; không chỉ là tự hào, mà là sống có trách nhiệm với hiện tại và tương lai. Nếu ngày xưa cha anh cầm súng giữ nước, thì hôm nay người trẻ cầm tri thức, sáng tạo và lòng nhân ái để dựng xây đất nước hùng cường.
Những câu chuyện thời hoa lửa vì thế không thuộc về riêng quá khứ. Chúng chảy âm thầm trong huyết quản của dân tộc, được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác như một ngọn lửa không bao giờ tắt. Và khi người trẻ hôm nay còn biết lắng nghe, biết kể lại, biết giữ gìn và lan tỏa, thì thời hoa lửa vẫn còn cháy và cháy mãi trong lòng yêu nước, trong khát vọng cống hiến, và trong niềm tin bền bỉ vào một Việt Nam mãi trường tồn.
NGƯỜI PHỎNG VẤN: Bà Hoàng Thị Hạnh
Ngày sinh: 1/1/1942
SĐT: 0912747673
Địa chỉ: 269 Nguyễn Văn Cừ, Phường Đồng Hới, tỉnh Quảng Trị



