NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT
Có những thời đại mà lịch sử không được viết bằng mực, mà được viết bằng máu, nước mắt và những hy sinh thầm lặng của biết bao con người bình dị. Người ta gọi những năm tháng ấy là “thời hoa lửa” – thời của bom đạn và lòng yêu nước, của mất mát và niềm tin chiến thắng. Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, em may mắn được lắng nghe những câu chuyện ấy từ chính bà nội mình – bà Hoàng Thị Hạnh, người đã đi qua những năm tháng chiến tranh bằng tất cả nghị lực và tình yêu dành cho Tổ quốc.
Bà sinh năm 1942, lớn lên trong giai đoạn đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi tuổi đời còn rất trẻ, bà đã tham gia phục vụ hậu phương kháng chiến. Không trực tiếp cầm súng nơi chiến trường, nhưng công việc của bà cũng đầy hiểm nguy và gian khổ.
Những năm 1960, chiến tranh ngày càng ác liệt. Bom đạn liên tục trút xuống quê hương Quảng Bình – vùng đất được mệnh danh là “tuyến lửa” của miền Bắc. Trong hoàn cảnh ấy, bà cùng nhiều phụ nữ khác tham gia nấu ăn phục vụ các đội dân công hỏa tuyến.
Bà kể rằng ngày ấy không có nhà bếp khang trang như bây giờ. Gian bếp của họ nằm sâu dưới lòng đất trong những căn hầm tối và chật hẹp. Khói bếp quẩn quanh, hơi đất ẩm lạnh bám đầy quần áo. Trên mặt đất, tiếng máy bay địch gầm rú ngày đêm. Mỗi khi nghe tiếng động cơ từ xa vọng lại, ai cũng thót tim vì biết rằng bom có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.
Nhưng dù sợ hãi, không ai bỏ vị trí.
Bà cùng đồng đội vẫn kiên trì nhóm lửa, nấu từng nồi cơm, nồi canh cho bộ đội và dân công. Có những hôm lương thực khan hiếm, bà phải đi bộ nhiều cây số mới xin được vài lon gạo hay ít rau xanh đem về. Đôi chân trần chai sạn vì đất đá, quần áo vá chằng vá đụp, nhưng bà chưa bao giờ nghĩ đến việc từ bỏ.
Bà bảo rằng mỗi lần nhìn thấy những người lính trẻ chuẩn bị lên đường ra trận, bà lại tự nhủ phải cố gắng hơn nữa. Một bữa cơm nóng, một bát canh rau giản dị cũng có thể tiếp thêm sức mạnh cho họ trước khi bước vào nơi sinh tử.
Trong ký ức của bà, điều đáng sợ nhất không phải là cái đói hay sự thiếu thốn, mà là những trận bom bất ngờ. Có lần đang nấu ăn, còi báo động vang lên. Mọi người phải bỏ lại tất cả để chạy xuống hầm trú ẩn. Bom nổ liên tiếp làm mặt đất rung chuyển dữ dội. Khi đợt đánh phá kết thúc, họ lại quay trở về tiếp tục công việc còn dang dở như chưa có chuyện gì xảy ra.
Một năm sau, bà được điều động tham gia xây dựng trụ sở Tỉnh ủy. Từ một người phụ nữ quen với gian bếp hầm đất, bà trở thành công nhân xây dựng giữa công trường kháng chiến.
Ngày ấy, mọi thứ đều thiếu thốn. Xi măng, gạch đá phải vận chuyển thủ công. Công việc nặng nhọc khiến đôi bàn tay bà chai sần, vai áo lúc nào cũng phủ đầy bụi vôi. Thế nhưng không ai than vãn. Ai cũng hiểu rằng mỗi viên gạch được đặt xuống hôm nay chính là nền móng cho tương lai của đất nước.
Trong những ngày làm việc tại công trường, bà có một kỷ niệm mà suốt đời không thể quên.
Đó là lần Đại tướng Võ Nguyên Giáp đến thăm và kiểm tra công trình.
Bà kể rằng khi ấy mọi người đều rất bất ngờ và xúc động. Vị Đại tướng huyền thoại không đứng từ xa quan sát mà trực tiếp bước xuống công trường, ân cần hỏi han từng người lao động. Khi đến chỗ bà, Đại tướng nhẹ nhàng hỏi về gia đình, sức khỏe và công việc.
Khoảnh khắc ấy khiến bà xúc động đến nghẹn lời.
Người phụ nữ lao động bình thường giữa thời chiến lần đầu tiên được gặp vị Tổng Tư lệnh mà bà luôn kính trọng. Ánh mắt hiền từ và sự gần gũi của Đại tướng đã tiếp thêm động lực để bà cùng mọi người vượt qua mọi khó khăn.
Bà nói rằng từ ngày hôm đó, bà càng tin tưởng hơn vào thắng lợi của cuộc kháng chiến. Bởi những người lãnh đạo luôn gần dân, hiểu dân và cùng chia sẻ những gian khổ với nhân dân.
Khi nghe bà kể lại những câu chuyện ấy, em cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào. Em nhận ra rằng chiến tranh không chỉ được làm nên bởi những trận đánh lớn hay những chiến công hiển hách trên chiến trường. Đằng sau chiến thắng còn có biết bao con người bình dị như bà em – những người lặng lẽ góp sức bằng công việc thường ngày, bằng sự hy sinh âm thầm nhưng vô cùng to lớn.
Ngày nay, khi được sống trong hòa bình, em càng hiểu rằng cuộc sống yên bình mà mình đang có là thành quả của biết bao thế hệ đi trước. Những người như bà Hoàng Thị Hạnh đã dành cả tuổi trẻ để góp phần bảo vệ và xây dựng đất nước.
Câu chuyện của bà giúp em hiểu rằng lòng yêu nước không nhất thiết phải thể hiện bằng những điều lớn lao. Đó có thể là sự tận tụy với công việc, là tinh thần trách nhiệm, là sự kiên trì vượt qua khó khăn để đóng góp cho cộng đồng và xã hội.
Ngọn lửa yêu nước trong trái tim những con người thời hoa lửa vẫn đang âm thầm cháy mãi. Và em tin rằng, khi thế hệ trẻ hôm nay biết lắng nghe, biết trân trọng và tiếp nối những giá trị ấy, ngọn lửa đó sẽ không bao giờ tắt, mãi soi sáng con đường phát triển của dân tộc Việt Nam.


