Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT – ANH HÙNG CÙ CHÍNH LAN ( 1930 – 1951)

NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT – ANH HÙNG CÙ CHÍNH LAN ( 1930 – 1951) Những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp là một thời “hoa lửa” – nơi cái đẹp của lòng yêu nước tỏa sáng trong chính khói bom và máu lửa. Trên khắp núi rừng, đồng bằng, từng bước chân người lính là từng dấu ấn của ý chí và niềm tin. Và trong muôn vàn con người ấy, có một người anh hùng đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm: Cù Chính Lan. Ông sinh ra trong một gia đình nghèo, lớn lên giữa những ngày đất nước bị áp bức

Hải Phòng28/03/2026Mầm non Gia Hòa (Mầm non Gia Hòa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT – ANH HÙNG CÙ CHÍNH LAN ( 1930 – 1951)

Những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp là một thời “hoa lửa” – nơi cái đẹp của lòng yêu nước tỏa sáng trong chính khói bom và máu lửa. Trên khắp núi rừng, đồng bằng, từng bước chân người lính là từng dấu ấn của ý chí và niềm tin. Và trong muôn vàn con người ấy, có một người anh hùng đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm: Cù Chính Lan.

Ông sinh ra trong một gia đình nghèo, lớn lên giữa những ngày đất nước bị áp bức. Cuộc sống vất vả đã rèn cho anh một ý chí kiên cường, một trái tim luôn hướng về quê hương. Khi Tổ quốc cần, ông không ngần ngại khoác ba lô lên đường, mang theo niềm tin giản dị: “Đất nước phải được tự do.”

Một ngày nọ, trong một trận chiến ác liệt, đơn vị của anh phải đối đầu với xe tăng địch – thứ vũ khí khiến nhiều người e ngại. Tiếng động cơ gầm rú như xé toạc không gian, từng vòng xích sắt nghiền nát mặt đất, tiến thẳng vào trận địa.

Trước sức mạnh ấy, nhiều chiến sĩ không khỏi lo lắng. Nhưng Cù Chính Lan thì khác. Ánh mắt anh sáng lên, kiên quyết và bình tĩnh. Ông hiểu rõ: nếu chiếc xe tăng ấy không bị chặn lại, đồng đội của anh sẽ gặp nguy hiểm.

Không một chút do dự, anh ôm bộc phá, lao lên phía trước. Đạn địch bắn như mưa. Đất đá văng tung tóe. Mỗi bước tiến của anh đều phải đổi bằng hiểm nguy cận kề. Nhưng ông vẫn tiến, như một mũi tên không thể dừng lại. Ông áp sát được chiếc xe tăng. Rồi bằng tất cả sức lực, ông trèo lên thân thép lạnh lẽo của nó. Đúng lúc ấy, một viên đạn bắn trúng ông. Máu chảy, nhưng ý chí không hề lung lay.

Trong khoảnh khắc sinh tử, ông dồn hết sức lực còn lại, đặt bộc phá vào vị trí hiểm yếu. Một tiếng nổ vang trời. Chiếc xe tăng bị phá hủy. Khói lửa tan dần. Trận địa được giữ vững. Đồng đội của ông đã sống. Nhưng ông – người chiến sĩ dũng cảm – đã nằm lại nơi chiến trường.

Câu chuyện về Cù Chính Lan không chỉ là một chiến công, mà là biểu tượng của tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Ông đã dùng chính tuổi trẻ của mình để đổi lấy sự sống cho đồng đội, để giữ vững từng tấc đất quê hương.

Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng hình ảnh người anh hùng ôm bộc phá lao vào xe tăng vẫn sống mãi. Và đó là một phần của lịch sử – không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn