Bài viết

NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT Câu chuyện về liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi

Đà Nẵng17/08/2026Phường Thục Phán (phường Thục Phán)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT  Câu chuyện về liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi

 "Có những con người chỉ sống hơn hai mươi năm, nhưng cuộc đời của họ lại trở thành ánh lửa soi sáng cho biết bao thế hệ mai sau."

Chiến tranh đã lùi xa, đất nước hôm nay đang từng ngày đổi mới và phát triển. Thế hệ trẻ chúng em được sinh ra trong hòa bình, được cắp sách đến trường, được vui chơi, học tập và theo đuổi những ước mơ của mình. Có lẽ vì cuộc sống quá bình yên nên đôi khi chúng em vô tình quên rằng để có được những ngày tháng hôm nay, biết bao thế hệ cha anh đã phải đánh đổi bằng cả tuổi trẻ, hạnh phúc và thậm chí là mạng sống.

Trong rất nhiều tấm gương anh hùng mà em từng được học và tìm hiểu, người để lại trong em nhiều cảm xúc nhất là liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi – một người thợ điện bình dị nhưng đã trở thành biểu tượng bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Cuộc đời anh tuy ngắn ngủi nhưng đã thắp lên ngọn lửa yêu nước, lòng dũng cảm và tinh thần bất khuất, để lại bài học sâu sắc cho thế hệ trẻ hôm nay.

Nguyễn Văn Trỗi sinh ngày 1 tháng 2 năm 1940 tại xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn (nay thuộc thị xã Điện Bàn), tỉnh Quảng Nam. Gia đình anh rất nghèo, tuổi thơ gắn liền với những tháng ngày cơ cực. Từ nhỏ, anh đã phải lao động phụ giúp gia đình và sớm hiểu được nỗi khổ của người dân dưới ách thống trị của chiến tranh.

Lớn lên, Nguyễn Văn Trỗi vào Sài Gòn làm nghề thợ điện. Cuộc sống tuy vất vả nhưng anh luôn mang trong mình tình yêu quê hương, đất nước và khát vọng góp phần giải phóng dân tộc. Chứng kiến cảnh đồng bào bị áp bức, bom đạn tàn phá quê hương, anh quyết định tham gia lực lượng biệt động Sài Gòn, trở thành một chiến sĩ cách mạng bí mật.

Điều khiến em vô cùng khâm phục là Nguyễn Văn Trỗi vốn chỉ là một người lao động bình thường. Anh không phải là một vị tướng hay một nhà lãnh đạo nổi tiếng. Nhưng chính một con người bình dị ấy lại có một trái tim lớn lao, sẵn sàng hiến dâng tất cả cho Tổ quốc.

Năm 1964, Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Robert McNamara dự định sang Sài Gòn để chỉ đạo các kế hoạch quân sự. Nhận nhiệm vụ của tổ chức, Nguyễn Văn Trỗi được giao đặt mìn dưới cầu Công Lý nhằm tiêu diệt đoàn xe chở McNamara. Đây là một nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm, bởi chỉ cần một sơ suất nhỏ, anh sẽ phải đối mặt với sự truy bắt gắt gao của kẻ thù.

Trong quá trình chuẩn bị, không may anh bị phát hiện và bắt giữ.

Sau khi bị bắt, kẻ địch dùng mọi thủ đoạn tra tấn dã man với hy vọng buộc anh khai ra tổ chức cách mạng. Chúng đánh đập, đe dọa, dụ dỗ, nhưng Nguyễn Văn Trỗi vẫn một mực giữ vững khí tiết của người chiến sĩ. Anh kiên quyết không khai báo, chấp nhận mọi đau đớn để bảo vệ đồng đội.

Đọc đến những trang sử ấy, em không khỏi tự hỏi: một người mới ngoài hai mươi tuổi, lấy đâu ra sức mạnh để chịu đựng những cực hình tàn khốc đến như vậy?

Có lẽ sức mạnh ấy bắt nguồn từ lòng yêu nước. Khi Tổ quốc đã trở thành điều thiêng liêng nhất trong trái tim, con người có thể vượt qua mọi nỗi đau và cả sự sợ hãi trước cái chết.

Sau nhiều lần xét xử, chính quyền Sài Gòn quyết định tuyên án tử hình Nguyễn Văn Trỗi.

Tin tức ấy không làm anh run sợ. Trái lại, anh vẫn giữ tinh thần bình tĩnh, lạc quan và niềm tin mãnh liệt vào thắng lợi của cách mạng.

Ngày 15 tháng 10 năm 1964, tại pháp trường Chí Hòa, Nguyễn Văn Trỗi hiên ngang bước ra đối diện với họng súng của quân thù.

Theo nhiều tư liệu lịch sử, trước khi bị xử bắn, anh đã từ chối bị bịt mắt. Anh muốn được nhìn thẳng vào kẻ thù trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời.

Khoảnh khắc ấy khiến em vô cùng xúc động.

Một con người chỉ mới hai mươi bốn tuổi nhưng lại có bản lĩnh phi thường đến như vậy.

Trước giờ phút hy sinh, Nguyễn Văn Trỗi đã hô vang những lời đầy khí phách:

"Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!"

Những tiếng hô ấy vang lên giữa pháp trường như một lời khẳng định về lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc và niềm tin son sắt vào ngày đất nước thống nhất.

Ngay sau đó, loạt đạn của quân thù vang lên.

Nguyễn Văn Trỗi ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ.

Nhưng cũng từ giây phút ấy, anh đã trở thành biểu tượng bất tử của lòng yêu nước và ý chí quật cường của thanh niên Việt Nam.

Đối với em, điều đáng khâm phục nhất ở Nguyễn Văn Trỗi không chỉ là sự dũng cảm mà còn là lý tưởng sống vô cùng cao đẹp.

Anh biết rất rõ rằng con đường mình lựa chọn có thể phải đánh đổi bằng tính mạng.

Anh biết phía trước là nhà tù, là tra tấn, là cái chết.

Nhưng anh vẫn không lùi bước.

Anh lựa chọn hy sinh để hàng triệu người Việt Nam có cơ hội được sống trong một đất nước độc lập và tự do.

Có lẽ đó chính là ý nghĩa cao đẹp nhất của hai chữ "Tổ quốc".

Từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, em đã nhiều lần được học về những tấm gương anh hùng của dân tộc. Nhưng mỗi lần đọc lại câu chuyện về Nguyễn Văn Trỗi, trong em vẫn dâng lên một niềm xúc động khó diễn tả thành lời. Có lẽ bởi anh cũng từng là một người trẻ như chúng em hôm nay, cũng có những ước mơ, những dự định cho tương lai, cũng mong muốn được sống bên gia đình và người thân. Thế nhưng, khi Tổ quốc cần, anh đã sẵn sàng gác lại hạnh phúc riêng để cống hiến tất cả cho đất nước.

Hơn sáu mươi năm đã trôi qua kể từ ngày anh hy sinh.

Chiến tranh đã lùi vào quá khứ.

Những cánh đồng xanh mướt trải dài.

Những ngôi trường khang trang vang lên tiếng cười của học sinh.

Những thành phố ngày càng hiện đại, những cây cầu mới nối liền đôi bờ, những con đường rộng mở đưa đất nước từng bước phát triển.

Tất cả những điều bình yên ấy không phải tự nhiên mà có.

Đó là thành quả được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao người con ưu tú của dân tộc, trong đó có liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi.

Là một học sinh Trường THPT Bế Văn Đàn, em cảm thấy mình thật may mắn khi được sinh ra trong thời đại hòa bình. Mỗi buổi sáng được khoác lên mình bộ đồng phục đến trường, được học trong những lớp học đầy đủ điều kiện, được vui chơi cùng bạn bè và được nuôi dưỡng những ước mơ cho tương lai là những điều tưởng chừng rất bình thường, nhưng lại là ước mơ mà biết bao thế hệ đi trước đã phải đánh đổi bằng cả cuộc đời để giành lấy.

Có những lúc em từng than phiền vì bài học khó, vì những kỳ kiểm tra áp lực hay vì những điều rất nhỏ trong cuộc sống. Nhưng khi nghĩ đến Nguyễn Văn Trỗi – người thanh niên đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc khi mới hai mươi bốn tuổi – em nhận ra những khó khăn của mình thật nhỏ bé.

Nếu các anh, các chị năm xưa có thể hy sinh cả tính mạng vì độc lập dân tộc thì chúng em hôm nay càng không có lý do gì để sống lười biếng, thờ ơ hay lãng phí thời gian.

Theo em, lòng biết ơn không chỉ được thể hiện qua những lời nói hay những nén hương trong các dịp kỷ niệm.

Lòng biết ơn cần được thể hiện bằng hành động.

Đó là học tập chăm chỉ để mai này góp phần xây dựng quê hương.

Là sống trung thực, nhân ái và biết yêu thương mọi người.

Là tích cực tham gia các hoạt động tình nguyện, bảo vệ môi trường, chấp hành pháp luật và giữ gìn những giá trị tốt đẹp của dân tộc.

Là luôn ghi nhớ truyền thống "Uống nước nhớ nguồn", trân trọng những gì mình đang có và không ngừng nỗ lực để trở thành người có ích cho xã hội.

Em nghĩ rằng thế hệ trẻ hôm nay không còn phải cầm súng ra chiến trường như cha anh năm xưa.

Nhưng chúng em có một "mặt trận" khác.

Đó là mặt trận của tri thức, khoa học, công nghệ, lao động sáng tạo và hội nhập quốc tế.

Muốn đất nước ngày càng giàu mạnh thì mỗi học sinh phải cố gắng học tập, rèn luyện đạo đức, nâng cao bản lĩnh và nuôi dưỡng khát vọng cống hiến.

Đó cũng chính là cách thiết thực nhất để tiếp nối ngọn lửa mà Nguyễn Văn Trỗi và hàng triệu người con ưu tú của dân tộc đã thắp lên.

Là đoàn viên thanh niên Trường THPT Bế Văn Đàn, em luôn tự nhủ phải sống xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt, tích cực tham gia các phong trào của Đoàn Thanh niên, giúp đỡ bạn bè, kính trọng thầy cô, hiếu thảo với ông bà, cha mẹ và không ngừng rèn luyện bản thân để trở thành một công dân có ích.

Em tin rằng, mỗi việc làm tốt hôm nay, dù rất nhỏ, cũng là một cách để bày tỏ lòng biết ơn đối với những người đã ngã xuống vì Tổ quốc.

Đề án "Câu chuyện thời hoa lửa" không chỉ là dịp để chúng em tìm hiểu thêm về lịch sử dân tộc mà còn giúp mỗi người trẻ nhận thức sâu sắc hơn về giá trị của hòa bình. Qua câu chuyện về liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi, em càng hiểu rằng lòng yêu nước không chỉ được thể hiện trong thời chiến mà còn được thể hiện bằng những hành động thiết thực trong thời bình.

Mỗi học sinh hôm nay hãy học tập thật tốt.

Mỗi đoàn viên hãy sống có lý tưởng.

Mỗi người trẻ hãy biết cống hiến bằng tất cả khả năng của mình.

Đó chính là lời tri ân ý nghĩa nhất dành cho những người đã hy sinh vì Tổ quốc.

Khép lại câu chuyện về liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi, trong lòng em vẫn còn nguyên niềm xúc động và sự kính phục. Cuộc đời anh tuy ngắn ngủi nhưng đã trở thành ngọn lửa bất diệt, truyền cảm hứng cho biết bao thế hệ thanh niên Việt Nam.

Em tin rằng, chừng nào những câu chuyện về Nguyễn Văn Trỗi và các anh hùng liệt sĩ vẫn còn được kể lại, thì chừng đó lòng yêu nước, niềm tự hào dân tộc và ý chí cống hiến sẽ luôn được gìn giữ và tiếp nối.

Xin được nghiêng mình trước sự hy sinh cao cả của liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi và hàng triệu anh hùng, liệt sĩ đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc. Chúng em – thế hệ trẻ hôm nay – xin hứa sẽ không ngừng học tập, rèn luyện, sống có lý tưởng, có trách nhiệm và luôn nỗ lực cống hiến để xứng đáng với sự hy sinh thiêng liêng ấy, góp phần xây dựng một nước Việt Nam hòa bình, giàu mạnh, văn minh và phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT Câu chuyện về liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi | Câu chuyện thời hoa lửa