NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT TRÊN KHU CĂN CỨ CÁCH MẠNG TUYÊN QUANG
Có những vùng đất chỉ cần nhắc tên đã gợi lên niềm tự hào của cả dân tộc. Tuyên Quang là một vùng đất như thế. Không chỉ nổi tiếng với núi rừng hùng vĩ, với những bản làng yên bình của đồng bào các dân tộc, Tuyên Quang còn được lịch sử ghi dấu là “Thủ đô Khu giải phóng’’ và “Thủ đô Kháng chiến” – nơi đưa ra những quyết định làm thay đổi vận mệnh của đất nước.
Có những vùng đất chỉ cần nhắc tên đã gợi lên niềm tự hào của cả dân tộc. Tuyên Quang là một vùng đất như thế. Không chỉ nổi tiếng với núi rừng hùng vĩ, với những bản làng yên bình của đồng bào các dân tộc, Tuyên Quang còn được lịch sử ghi dấu là “Thủ đô Khu giải phóng’’ và “Thủ đô Kháng chiến” – nơi đưa ra những quyết định làm thay đổi vận mệnh của đất nước.
Mỗi lần đến các di tích lịch sử của Tuyên Quang, tôi luôn tự hỏi: Điều gì đã khiến một vùng núi xa xôi trở thành trái tim của cách mạng Việt Nam? “Có lẽ câu trả lời nằm ở lòng dân”
Mùa hè năm 1945, khi phong trào cách mạng đang phát triển mạnh mẽ trên cả nước, Tuyên Quang được Trung ương Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh lựa chọn làm căn cứ cách mạng. Giữa núi rừng Tân Trào, những mái nhà sàn đơn sơ đã trở thành nơi diễn ra các cuộc họp quan trọng quyết định vận mệnh dân tộc.
Dưới bóng cây đa Tân Trào, các đơn vị Giải phóng quân làm lễ xuất quân tiến về Hà Nội. Từ mái đình Tân Trào, Quốc dân Đại hội đã thông qua những quyết sách lịch sử, thể hiện ý chí độc lập, tự do của toàn dân tộc. Và cũng từ mảnh đất này, lệnh Tổng khởi nghĩa Tháng Tám năm 1945 được phát đi, mở đầu cho thắng lợi vĩ đại của Cách mạng Tháng Tám.
Nhưng điều khiến tôi xúc động hơn cả không chỉ là những sự kiện lịch sử lớn lao, mà chính là hình ảnh những người dân Tuyên Quang bình dị đã âm thầm góp sức cho cách mạng.
Ø Họ là những người mẹ nhường bát gạo cuối cùng nuôi cán bộ.
Ø Là những người cha lặng lẽ dẫn đường xuyên rừng giữa đêm tối.
Ø Là những em nhỏ làm liên lạc, canh gác đầu bản để báo tin khi có địch càn quét.
Không ai nghĩ mình đang làm nên lịch sử. Họ chỉ tin rằng đất nước phải được độc lập, nhân dân phải được tự do. Sau Cách mạng Tháng Tám, thực dân Pháp quay trở lại xâm lược nước ta. Một lần nữa, Tuyên Quang trở thành trung tâm của cuộc kháng chiến
trường kỳ.
Giữa những cánh rừng đại ngàn, Chủ tịch Hồ Chí Minh cùng Trung ương Đảng, Chính phủ và nhiều cơ quan đầu não tiếp tục sống, làm việc và lãnh đạo cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Những lán nhỏ bằng tre nứa, những con đường đất quanh co, những bếp lửa giữa rừng đã chứng kiến biết bao quyết sách lớn lao.
Ø Đời sống khi ấy vô cùng gian khổ.
Ø Thiếu gạo, thiếu muối, thiếu thuốc men.
Ø Nhưng không ai lùi bước.
Đồng bào các dân tộc Tày, Dao, Nùng, Cao Lan, Sán Dìu và nhiều dân tộc khác đã đoàn kết một lòng, che chở cán bộ, bảo vệ cơ quan Trung ương, góp công, góp của cho kháng chiến. Có người gùi từng bao gạo vượt núi. Có người giấu tài liệu dưới gùi ngô. Có người ngày đêm vận chuyển lương thực, đạn dược mà không một lời than vãn.
Chính từ hậu phương vững chắc ấy, những quyết định quan trọng đã được ban hành, góp phần đưa cuộc kháng chiến đi đến thắng lợi, mà đỉnh cao là Chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954.
Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa. Những con đường đất năm xưa đã được thay bằng những tuyến đường rộng mở. Những lán nhỏ trong rừng đã trở thành các khu di tích lịch sử. Khách thập phương về Tuyên Quang không chỉ để tham quan mà còn để tìm về cội nguồn của lòng yêu nước. Là một người con đang sinh sống và công tác trên quê hương Tuyên Quang, tôi càng cảm nhận sâu sắc giá trị của hòa bình hôm nay. Mỗi ngôi trường khang trang, mỗi nụ cười của học sinh vùng cao, mỗi mùa lúa chín trên những triền núi đều được đánh đổi bằng biết bao hy sinh của các thế hệ đi trước.
Lịch sử không chỉ nằm trong sách giáo khoa. Lịch sử hiện diện trong từng di tích, từng con đường, từng câu chuyện được các cụ già kể lại bên bếp lửa. Lịch sử nhắc nhở chúng ta rằng độc lập, tự do không phải là điều tự nhiên mà có.
Đó là thành quả của biết bao người đã hiến dâng tuổi trẻ, mồ hôi và cả cuộc đời mình cho Tổ quốc. Hôm nay, thế hệ trẻ không còn cầm súng ra chiến trường.
Nhưng chúng ta có một mặt trận khác – mặt trận của tri thức, của lao động sáng tạo, của chuyển đổi số, của xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.
Tiếp nối ngọn lửa của cha anh không chỉ bằng lời nói, mà bằng những việc làm thiết thực: học tập tốt, rèn luyện đạo đức, giữ gìn bản sắc văn hóa các dân tộc, bảo vệ môi trường, chung tay xây dựng nông thôn mới và góp phần đưa Tuyên Quang phát triển bền vững. Ngọn lửa cách mạng từng bừng sáng giữa núi rừng Tuyên Quang cách đây hơn tám mươi năm vẫn chưa bao giờ tắt.
Ngọn lửa ấy đang được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, để mỗi người con Tuyên Quang hôm nay luôn tự hào về quê hương – mảnh đất đã góp phần viết nên những trang sử vàng chói lọi của dân tộc Việt Nam.



