NGỌN LỬA KHÔNG TẮT (1)
Cô là một trong những nhân chứng sống của thời kỳ “hoa lửa” hào hùng. Ở tuổi 17, khi bao người còn đang ngồi trên ghế nhà trường, cô Điệp đã khoác lên mình màu áo thanh niên xung phong, lên đường tham gia chiến dịch. Năm 1966, cô cùng ba người bạn đồng hương từ Trà Ôn vượt sông Cổ Chiên, đến huyện Càng Long (Trà Vinh) nay là tỉnh Vĩnh Long, để gia nhập “Tuyến đường Thanh niên xung phong Trung ương Đoàn”. Khi ấy, nhiệm vụ của cô và đồng đội là tải đạn, tải gạo, vận chuyển lương thực và nhu yếu phẩm phục vụ tiền tuyến – những công việc tưởng chừng giản đơn nhưng đầy gian khổ, hiểm nguy. Dưới mưa bom bão đạn, những chuyến đi nối tiếp không ngừng, có khi ngày đi đêm nghỉ, có khi hành quân xuyên rừng nhiều ngày liền chỉ với nắm cơm vắt và chút nước suối.
Cô Điệp nhớ mãi đoàn của mình có hơn ba mươi người, phần lớn là thanh niên tuổi mười tám, đôi mươi. Họ gọi nhau bằng những cái tên thân thương như “chị Hai, chị Ba”, cùng động viên nhau qua những chặng đường đầy bom rơi đạn nổ. Có người đã mãi mãi nằm lại giữa rừng, có người trở về mang trên mình thương tật, nhưng tất cả đều giữ vững niềm tin son sắt: “Còn người là còn Tổ quốc.”
Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, cô Phan Thị Điệp trở về quê hương, tiếp tục học nghề y tế để tiếp nối sứ mệnh chăm sóc, chữa trị cho đồng đội bị thương. Cô từng công tác nhiều năm tại trạm xá Sư đoàn 9, sau đó chuyển về Sư đoàn 7, miệt mài làm công tác y tế, chăm sóc thương bệnh binh bằng cả tấm lòng của người lính năm xưa.
Dù thời gian đã lùi xa, những ký ức về những năm tháng “tuyến đường hoa lửa” vẫn vẹn nguyên trong tâm trí cô Điệp. Mỗi khi nhắc lại, ánh mắt cô lại sáng lên – ánh sáng của niềm tự hào, của người đã đi qua chiến tranh bằng trái tim kiên định và tình yêu nước nồng nàn.
Câu chuyện của cô Phan Thị Điệp không chỉ là lát cắt lịch sử của một thế hệ anh hùng, mà còn là bài học sống động cho tuổi trẻ hôm nay: hãy sống có lý tưởng, biết cống hiến, biết trân quý hòa bình mà cha anh đã đổi bằng máu xương.



