Ngọn lửa không tắt
Người ta thường nghĩ chiến tranh chỉ còn lại trong những trang sử. Nhưng với những người từng đi qua những năm tháng khói lửa, chiến tranh vẫn hiện diện trong từng ký ức, từng giấc mơ và trong cả những lần lặng người khi nghe tiếng quốc ca vang lên.
Buổi chiều trên cánh đồng ấp Gò Bói, nắng cuối ngày trải dài trên những thửa ruộng xanh. Trong căn nhà nhỏ bình dị, ông Lê Văn Mông lặng lẽ rót chén trà, ánh mắt hướng về khoảng trời xa. Năm tháng đã in hằn trên mái tóc bạc và dáng người đã chậm hơn, nhưng trong đôi mắt ấy vẫn còn ánh lên một ngọn lửa – ngọn lửa của một thời tuổi trẻ đã dành trọn cho Tổ quốc.
Người ta thường nghĩ chiến tranh chỉ còn lại trong những trang sử. Nhưng với những người từng đi qua những năm tháng khói lửa, chiến tranh vẫn hiện diện trong từng ký ức, từng giấc mơ và trong cả những lần lặng người khi nghe tiếng quốc ca vang lên.
Ông Mông ít khi kể về mình. Mỗi khi con cháu hỏi chuyện ngày xưa, ông chỉ mỉm cười: “Chiến tranh không ai muốn nhớ, nhưng cũng không được phép quên.” Câu nói ngắn gọn ấy chứa đựng cả một đời người.
Có những người lính trở về với tấm huân chương trên ngực áo. Có những người trở về mang theo những vết thương không bao giờ lành hẳn. Nhưng điều quý giá nhất mà họ mang về chính là lòng tin vào hòa bình. Bởi họ hiểu hơn ai hết giá trị của những ngày đất nước không còn tiếng súng, của những bữa cơm sum họp, của tiếng trẻ con cắp sách đến trường và của những cánh đồng bình yên mỗi mùa lúa chín.
Sau chiến tranh, ông trở về quê hương, trở lại với cuộc sống của một người nông dân. Đôi bàn tay từng cầm súng lại cầm cuốc, cầm cày. Mảnh đất quê nhà dần hồi sinh dưới bàn tay lao động cần mẫn của những người lính năm xưa. Ông sống giản dị, chân thành, không bao giờ xem những cống hiến của mình là điều để kể công, mà luôn coi đó là trách nhiệm của một người con đối với đất nước.
Điều khiến bà con trong xóm quý trọng ông không chỉ bởi quá khứ từng cống hiến, mà còn bởi cách ông sống ở hiện tại. Ông luôn nhắc nhở con cháu phải biết yêu lao động, sống trung thực, biết ơn những người đã ngã xuống và không bao giờ được quên truyền thống của dân tộc. Với ông, lòng yêu nước không phải là những điều lớn lao, mà bắt đầu từ việc sống tử tế, giữ gìn tình làng nghĩa xóm và góp sức xây dựng quê hương ngày càng đổi mới.



