Cựu chiến binh

NGỌN LỬA KHÔNG TẮT

Khánh Hòa23/04/2026chi đoàn thôn 10 (chi đoàn thôn 10)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy bất tận của thời gian, có những ký ức tưởng chừng đã lùi xa nhưng vẫn âm ỉ cháy trong trái tim của những con người đã đi qua chiến tranh. Đó không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là một phần lịch sử của dân tộc – nơi có những con người bình dị đã sống, chiến đấu và hy sinh cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Chúng tôi đã có dịp gặp gỡ và lắng nghe câu chuyện của bác Nguyễn Hữu Dự, sinh ngày 14/4/1942, quê tại Phú Thọ – một cựu quân y từng trực tiếp tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Năm 27 tuổi, trong khí thế sục sôi của tuổi trẻ lên đường bảo vệ Tổ quốc, bác đã rời quê hương, gác lại gia đình, mang theo lý tưởng và niềm tin để bước vào chiến trường. Không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, bác chọn cho mình một vị trí thầm lặng nhưng đầy hiểm nguy: người quân y của Sư đoàn 320, Binh đoàn Tây Nguyên – nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết luôn mong manh như sợi chỉ.

Những năm tháng ấy là chuỗi ngày gian khổ không thể nào quên. Giữa đại ngàn Tây Nguyên bạt ngàn, bác cùng đồng đội hành quân xuyên rừng, vượt suối, đối mặt với bom đạn và bệnh tật. Thiếu thốn lương thực, khan hiếm thuốc men, mọi thứ đều phải tự xoay xở. Có những ngày, để có chút vị mặn trong bữa ăn, các anh phải đốt cỏ tranh lấy tro làm muối. Một chi tiết nhỏ nhưng đủ khắc họa sự khắc nghiệt đến tận cùng của chiến tranh, nơi con người phải học cách thích nghi, chịu đựng và kiên cường vượt qua.

Là người quân y, bác Dự đã chứng kiến không ít những khoảnh khắc sinh tử. Có những ca cấp cứu diễn ra giữa đêm mưa rừng, ánh đèn dầu leo lét, xung quanh vẫn còn vọng lại tiếng bom đạn. Không có đủ dụng cụ, không có thuốc men đầy đủ, nhưng với tất cả sự tận tâm và bản lĩnh, bác cùng đồng đội đã giành giật sự sống cho từng người lính. Có những ca cứu chữa thành công, mang lại niềm hy vọng và niềm vui vỡ òa. Nhưng cũng có những lần, dù đã cố gắng đến tận cùng, sự sống vẫn không thể giữ lại.

“Có người hôm trước còn ngồi nói chuyện với mình, hôm sau đã không còn nữa…” – lời kể của bác trầm xuống, giản dị mà nặng trĩu, như gói ghém cả một phần ký ức không thể gọi tên. Những mất mát ấy không chỉ là nỗi đau, mà còn là dấu ấn khắc sâu trong tâm trí của những người ở lại – những người tiếp tục sống và chiến đấu thay phần đồng đội đã ngã xuống.

Giữa muôn vàn gian khổ và hy sinh, vẫn luôn cháy lên một niềm tin mãnh liệt: niềm tin vào ngày đất nước được giải phóng. Và rồi khoảnh khắc lịch sử ấy cũng đến. Khi tin chiến thắng vang lên giữa núi rừng Tây Nguyên, không gian như lặng đi trong giây lát. Với bác, đó không chỉ là niềm vui, mà còn là khoảnh khắc lắng đọng – khi hình ảnh của những đồng đội đã hy sinh hiện lên trong tâm trí. Niềm vui vỡ òa sau đó, hòa cùng nước mắt, khi chiến tranh khép lại, hòa bình mở ra, nhưng cũng nhắc nhớ về cái giá quá lớn mà dân tộc đã phải đánh đổi.

Trở về sau chiến tranh, bác Nguyễn Hữu Dự sống cuộc đời bình dị bên gia đình, tiếp tục lao động và cống hiến cho quê hương. Thời gian có thể làm phai mờ nhiều thứ, nhưng ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn nguyên vẹn – âm thầm, sâu lắng trong tâm hồn người lính năm xưa.

Trước khi chia tay, bác nhìn chúng tôi – những người trẻ sinh ra và lớn lên trong hòa bình – và chỉ nói một câu giản dị mà thấm thía:
“Hòa bình không phải tự nhiên mà có.”

Đó không chỉ là một lời nhắc nhở, mà còn là một thông điệp sâu sắc gửi đến thế hệ hôm nay. Hòa bình là thành quả của biết bao máu xương, mất mát và hy sinh. Vì thế, thế hệ trẻ không chỉ cần biết trân trọng, mà còn phải sống có trách nhiệm, không ngừng học tập, rèn luyện và cống hiến để xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh, xứng đáng với những gì cha anh đã đánh đổi.

Câu chuyện của bác Nguyễn Hữu Dự không chỉ là câu chuyện của một con người, mà là hình ảnh thu nhỏ của cả một thế hệ anh hùng – những con người đã đi qua chiến tranh với tất cả lòng dũng cảm, sự hy sinh và niềm tin son sắt. Ngọn lửa mà họ đã thắp lên năm xưa vẫn đang được tiếp nối hôm nay – âm ỉ nhưng bền bỉ, lặng lẽ mà thiêng liêng, soi sáng con đường cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn