Ngọn lửa không tắt
Tôi được nghe câu chuyện này vào một buổi chiều tháng 12, khi gió mùa đông bắc tràn về. Người kể là ông Nguyễn Văn Hùng, một cựu chiến binh sống tại xã Thanh Thủy, tỉnh Phú Thọ.

Tôi được nghe câu chuyện này vào một buổi chiều tháng 12, khi gió mùa đông bắc tràn về. Người kể là ông Nguyễn Văn Hùng, một cựu chiến binh sống tại xã Thanh Thủy, tỉnh Phú Thọ.
Ông Hùng sinh ngày 15 tháng 3 năm 1948, trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của ông gắn liền với cánh đồng, con trâu và những ngày thiếu thốn. Nhưng cũng chính từ mảnh đất ấy, lòng yêu nước trong ông được hun đúc từ rất sớm.
Năm 1966, khi vừa tròn 18 tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ, tham gia vào đơn vị Trung đoàn 24, Sư đoàn 304. Ông được điều vào chiến trường Quảng Trị, nơi bom đạn ác liệt nhất thời bấy giờ.
Ông kể lại, giọng trầm xuống:
“Ngày ấy, đất trời Quảng Trị đỏ lửa. Bom rơi suốt ngày đêm. Có những lúc chúng tôi phải đào hầm ngay giữa mưa bom để trú ẩn…”
Một kỷ niệm mà ông không bao giờ quên là trận chiến diễn ra vào ngày 12 tháng 7 năm 1968. Hôm đó, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ giữ chốt trên một ngọn đồi nhỏ. Địch tấn công dữ dội, pháo dội xuống như mưa.
Giữa làn khói bụi mù mịt, ông và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ. Khi đang tiếp đạn cho đồng đội, một mảnh đạn pháo đã găm vào chân trái ông. Máu chảy nhiều, đau đớn, nhưng ông vẫn cố gắng tiếp tục chiến đấu.
“Tôi chỉ nghĩ nếu mình ngã xuống thì đồng đội phía sau sẽ nguy hiểm. Không ai được phép lùi…”
Sau trận đánh, ông được đồng đội đưa ra tuyến sau điều trị. Vết thương khiến ông trở thành thương binh hạng 3/4.
Với những đóng góp của mình, ông Nguyễn Văn Hùng đã được Nhà nước trao tặng:
Huân chương Kháng chiến chống Mỹ hạng Nhì
Huy chương Chiến sĩ vẻ vang
Danh hiệu Chiến sĩ thi đua cấp đơn vị
Sau chiến tranh, ông trở về quê hương, tiếp tục lao động và tham gia công tác địa phương. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng ông luôn giữ tinh thần lạc quan.
Trong ngôi nhà nhỏ của ông, vẫn còn lưu giữ những kỷ vật chiến trường:
Ông nhẹ nhàng nói:
“Chiến tranh đã qua, nhưng ký ức thì còn mãi. Điều quan trọng là thế hệ sau phải biết trân trọng hòa bình…”
Câu chuyện của ông kết thúc khi ánh chiều buông xuống. Ngoài sân, những đứa trẻ vẫn cười đùa, vô tư. Và tôi hiểu rằng, chính những con người như ông đã góp phần giữ gìn bình yên cho hôm nay.



